16:11 EST Thứ sáu, 17/11/2017
Nhiệt liệt chào mừng các đồng chí và các bạn đã ghé thăm ngôi nhà chung của những cựu quân nhân Sư Đoàn 316 anh hùng của chúng tôi!

Menu

Khu Vực Đăng Bài

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 24


Hôm nayHôm nay : 3709

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 42956

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7613359

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Trang nhất » Tin Tức » Phòng Truyền Thống

Tinh thần ngày cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9 bất diệt

Hình Ảnh Hoạt Động Của Chúng Tôi

Giam chân, tiêu diệt địch trên hướng Tây Bắc Sài Gòn (Phần 4)

Thứ hai - 02/09/2013 04:44
Giam chân, tiêu diệt địch trên hướng Tây Bắc Sài Gòn (Phần 4)

Giam chân, tiêu diệt địch trên hướng Tây Bắc Sài Gòn (Phần 4)

Phần 4: Tiến về Sài Gòn
Tổng hợp tình hình trong ngày, sư đoàn lệnh cho các đơn vị tăng cường củng cố các vị trí chốt chặn trên trục đường đồng thời áp sát các đồn bốt, tiến hành địch vận, chuẩn bị điều kiện để ngày hôm sau tiến công sớm tiêu diệt Sư đoàn 25 ngụy, giải phóng địa bàn Gò Dầu - Trảng Bàng - Củ Chi để trở về làm lực lượng dự bị cho Chiến dịch Hồ Chí Minh, sẵn sàng đánh mục tiêu trọng yếu trong thành phố Sài Gòn và đối phó tình huống bất trắc của chiến dịch… Ngay trong đêm 28-4, Trung đoàn bộ binh 98 chấp hành lệnh của sư đoàn đã đánh bật địch trở lại khi chúng tìm cách co về tuyến.

8 giờ sáng 29-4, tôi và Chính ủy sư đoàn Hà Quốc Toản đang trao đổi tình hình để có quyết tâm xử trí thì bất ngờ hàng loạt đạn trọng liên địch tới tấp bắn chế áp vào Sở chỉ huy sư đoàn. Tiếng xe tăng địch mỗi lúc một gần. Một số tổ đánh tăng của anh em vệ binh xuất kích ra hướng xe tăng địch nhưng vận động không kịp... Thì ra lực lượng địch bị vây ép ở Trảng Bàng thấy nguy cơ bị tiêu diệt đến gần, 7 chiếc xe tăng, xe thiết giáp bất ngờ đột phá mở đường máu rút chạy ra khỏi chi khu. Chúng vừa bắn vừa chạy hết tốc lực, vượt qua gần sát sở chỉ huy sư đoàn (khoảng chừng 100 mét) chạy về hướng Củ Chi. Tuy nhiên, khi tới gần Lào Táo, chúng đã gặp chốt của Tiểu đoàn bộ binh 3, Trung đoàn 174 chặn đánh, bắn cháy 2 chiếc, buộc chúng phải tháo chạy sang Phước Mỹ. Tiểu đoàn bộ binh 1, Trung đoàn 174 đang chốt chặn ở đấy, bắn cháy tiếp 2 chiếc M113 và bắt sống 1 xe tăng cùng 2 chiếc xe thiết giáp nữa.

Như vậy là trong khi tập trung chốt chặn trên trục đường quốc lộ 1, Trung đoàn 98 không tổ chức chốt con đường cấp phối liên huyện chạy song song với quốc lộ 1 phía sau trận địa. 7 chiếc xe tăng, xe thiết giáp của Trung đoàn 46/Sư đoàn 25 ngụy lợi dụng sơ hở trên, theo đường phía sau trận địa chạy thục mạng về Đồng Dù, qua ngay sát Sở chỉ huy Sư đoàn 316, gây nên chuyện bất ngờ khá nguy hiểm trên. Cũng may Trung đoàn 174 đã giao nhiệm vụ cho Tiểu đoàn bộ binh 3 bịt chặt con đường này.

Cũng trong ngày 29 tháng 4, cụm pháo binh sư đoàn tập trung hỏa lực bắn chế áp trận địa pháo binh địch ở Đồng Chùa làm nổ một kho đạn, phá hủy 2 khẩu pháo 105mm. Địch ở Trung tâm huấn luyện biệt kích Trung Hòa và đồn bảo an Lào Táo rất hoang mang. Nắm thời cơ, Trung đoàn bộ binh 174 lệnh cho Tiểu đoàn bộ binh 1 và Tiểu đoàn bộ binh 3 đánh chiếm Trung tâm huấn luyện biệt kích Trung Hòa và đồn Lào Táo. Sau hơn 30 phút nổ súng, hai tiểu đoàn đã đánh chiếm toàn bộ hai căn cứ trên, tiêu diệt hơn 100 tên địch, bắt sống hàng ngàn tên, thu 2 khẩu pháo 105mm.

Quân giải phóng chiếm Dinh Tổng thống ngụy, trong Tổng tiến công và nổi dậy mùa Xuân 1975.

Thừa thắng, Trung đoàn 174 từ Lào Táo - Phước Mỹ đánh sang Phước Hiệp. Địch bị tiêu diệt và tan rã. Số còn lại chạy về Đồng Chùa cố thủ. Đến 17 giờ, Trung đoàn 174 tập trung toàn bộ lực lượng tiến công Đồng Chùa. Sau khoảng 45 phút chiến đấu ta làm chủ toàn bộ khu vực, thu 12 khẩu pháo, giải phóng toàn bộ khu vực Trung Hòa, Lào Táo, Suối Sâu, Phước Hiệp, Đồng Chùa.

Như vậy, là trong ngày 29 tháng 4, Trung đoàn 174 diệt hơn 200 tên địch, bắt sống hàng ngàn tên thuộc một bộ phận Trung đoàn 50, Sư đoàn 25 ngụy và Liên đoàn biệt động quân 32 ngụy, trong đó có tên Trung tá Lê Khải Toàn - Chỉ huy trưởng Liên đoàn biệt động quân 32 ngụy. Chiến thắng của Trung đoàn 174 còn tạo điều kiện thuận lợi cho Sư đoàn 320 (Quân đoàn 3) tiến công đánh chiếm Đồng Dù, giải phóng hoàn toàn huyện Củ Chi.

Nắm tình hình, thấy Trung đoàn 174 đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, tôi lệnh trung đoàn bàn giao những mục tiêu đã đánh chiếm cho địa phương, nhanh chóng củng cố đơn vị thật gấp để 3 giờ sáng 30-4 xuất phát tiến vào Sài Gòn bằng xe cơ giới do sư đoàn tự bảo đảm. Chấp hành mệnh lệnh của chỉ huy sư đoàn, Trung đoàn 174 làm công tác củng cố tổ chức rất nhanh. Đúng 3 giờ sáng 30-4, trung đoàn đã lên xe xuất phát từ Củ Chi, do trinh sát sư đoàn dẫn đường, thẳng tiến vào quận Hóc Môn để làm lực lượng dự bị của Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử…

Trên hướng Trung đoàn 98, sau khi để lọt 7 chiếc xe tăng, thiết giáp địch bất ngờ chạy thoát, trung đoàn kịp điều chỉnh lực lượng, tiến hành vây chặt không cho địch có thể chạy thoát về co cụm trong Sài Gòn.

Sáng 29 tháng 4, địch ở Trảng Bàng cho quân ra thăm dò, nhưng bị Đại đội 5, Tiểu đoàn 8, Trung đoàn 98 chặn đánh, phải quay lại. Nắm vững thời cơ địch đang hoang mang cực độ, chỉ huy Trung đoàn 98 lệnh cho hai tiểu đoàn bộ binh 8 và 9 tiến công vào thị trấn Trảng Bàng ngay ban ngày. 12 giờ, Tiểu đoàn bộ binh 8 đánh chiếm khu trường học, 14 giờ Tiểu đoàn bộ binh 9 đánh chiếm khu chợ, đồn cảnh sát, khu hành chính. Sau đó cả 2 tiểu đoàn trên hai hướng tiến công vào chi khu. Sức chống đỡ của địch yếu dần. Đến 15 giờ ta hoàn toàn làm chủ khu vực sở chỉ huy chi khu Trảng Bàng, phát triển đánh chiếm trận địa pháo, diệt và bắt sống hàng trăm tên địch, thu 2 khẩu pháo 155mm, 6 khẩu cối 106,7mm. Trung đoàn 46, Sư đoàn 25 ngụy thấy Trảng Bàng bị mất, chúng vòng qua chạy về Đồng Dù. Gặp Tiểu đoàn bộ binh 7, Trung đoàn 98 chặn đánh và tích cực gọi hàng. Đến 2 giờ sáng 30-4, hầu như toàn bộ Trung đoàn 46, Sư đoàn 25 ngụy và lính bảo an xung quanh Trảng Bàng đều bị tiêu diệt và bắt sống. Trung đoàn 98 giải phóng hoàn toàn huyện Trảng Bàng, Tây Ninh.

Trên hướng Trung đoàn 148, ngày 29-4, ta tiến công mãnh liệt vào khu vực Bầu Nâu - Trà Võ. Sau đợt pháo bắn chuẩn bị từ 5 giờ đến 6 giờ, Tiểu đoàn bộ binh 4 xung phong đánh chiếm Trà Võ, sau đó cùng với Tiểu đoàn bộ binh 5 tiến đánh Bầu Nâu. Tiểu đoàn bộ binh 6 đánh chiếm Bến Mương. Trận đánh kéo dài suốt đêm 29-4, quân ta đã diệt và bắt sống hàng ngàn tên thuộc Trung đoàn 49, Sư đoàn 25 ngụy và lực lượng bảo an thuộc chi khu Gò Dầu. Trung đoàn 148 làm chủ chiến trường, giải phóng hoàn toàn huyện Gò Dầu.

Như vậy là trong ngày 29-4-1975, Sư đoàn 316 đã tiêu diệt Sư đoàn 25 ngụy, Liên đoàn biệt động quân 23 và các tiểu đoàn bảo an thuộc ba chi khu Gò Dầu, Trảng Bàng, Củ Chi. Sư đoàn đã được Bộ tư lệnh chiến dịch công nhận thành tích: Tiêu diệt Sư đoàn 25 ngụy trước ngày 30 tháng 4 năm 1975 vì những đơn vị nào diệt địch trong ngày 30 tháng 4 chỉ được công nhận là đánh tan địch.

Sau khi tổng hợp tình hình mọi mặt, tôi lệnh cho hai Trung đoàn 98, Trung đoàn 148 và các đơn vị trực thuộc sư đoàn: Pháo binh, công binh, phòng không bàn giao ngay số binh lính địch bị bắt và địa bàn mới giải phóng cho cấp ủy, chính quyền cách mạng địa phương rồi nhanh chóng củng cố tổ chức, bổ sung đạn dược để lần lượt di chuyển vào quận Hóc Môn. Đơn vị nào xong trước thì xuất phát trước. Đồng thời tôi báo cáo Bộ tư lệnh chiến dịch cho phép Sở chỉ huy Sư đoàn 316 di chuyển lên phía trước để chỉ huy bộ đội chiến đấu.

6 giờ sáng 30-4-1975, tôi và chính ủy sư đoàn cùng một số trợ lý, mang theo điện đài đi trước nhận lệnh của Bộ tư lệnh chiến dịch đồng thời để chỉ huy Trung đoàn bộ binh 174 vào chiến đấu trước.

Trên đường, tôi rẽ vào đôn đốc Trung đoàn pháo binh 187 của sư đoàn nhanh chóng di chuyển trận địa, bắn vào nội đô. Khi qua Trung tâm huấn luyện biệt kích của Mỹ ở ấp Trung Hòa, bất chợt nghe thấy tiếng súng nổ và nhiều tiếng la hét, tôi rẽ vào. Thấy nam, nữ du kích đang lôi từng tên biệt kích trói tay bịt mắt ra định bắn, tôi hỏi tại sao lại bắn người tùy tiện thế. Anh chị em cho biết đấy là những tên ác ôn đáng phải trừng trị vì quá căm thù chúng…

Nghe anh, chị em du kích giải thích bất giác tôi nhớ lại hồi năm 1964, mới từ miền Bắc vào chiến trường, tôi đã được nghe nhân dân và lực lượng vũ trang địa phương kể về hành động tàn ác khét tiếng của Trung tâm huấn luyện biệt kích này. Vốn là một đơn vị do Mỹ cung cấp tài chính, tổ chức, tuyển lựa và huấn luyện, chúng tuyển chọn những tên lưu manh côn đồ, ác ôn khét tiếng. Những thủ đoạn tra tấn, hãm hiếp, chặt đầu, mổ bụng, bắn giết tàn ác nhất được biên soạn trong các giáo trình của CIA được đem ra giảng dạy và ứng dụng…

Chúng tôi đã phải giải thích cho anh chị em rõ bắn người như vậy là hành động phạm pháp. Nếu đúng là những tên ác ôn có nợ máu với nhân dân, với cách mạng thì chính quyền cách mạng sẽ lập tòa án để xử chúng cho đúng người đúng tội, đúng pháp luật. Chúng ta là người cách mạng, người chiến thắng, người chiến sĩ có kỷ luật, không được bắn giết tù binh bừa bãi như vậy mặc dù chúng là ác ôn có nợ máu với cách mạng, với nhân dân. Tôi buộc lòng phải ra lệnh thu vũ khí số anh chị em du kích này lại, rồi cho tìm đồng chí huyện đội trưởng đến giải quyết tiếp. Nếu không làm như vậy thì những con người chiến đấu rất dũng cảm, sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc của chúng ta vô tình lại mắc phải sai lầm trong chính sách đối xử với tù binh, rất có thể dẫn đến những hậu quả tai hại. Xong việc, chúng tôi lại vội vã lên đường để sớm có mặt tại Sở chỉ huy tiền phương Quân đoàn nhận nhiệm vụ mới.

Quay trở ra đường 1, chúng tôi thẳng tiến về phía Sài Gòn. Từ lúc này đoàn xe của chúng tôi đi rất chậm. Dọc đường hầu như không còn phải đối phó với địch mà là được sự đón tiếp cổ vũ mừng chiến thắng đầy nhiệt tình của đồng bào. Qua thị trấn Củ Chi và Tân Phú Trung xe chỉ nhích từng chút như đi bộ. Không những nhân dân mà cả binh lính địch đầu hàng cũng tràn ra vây chặt xe bộ đội như đón người thân trở về. Nhiều binh lính ngụy xin đi nhờ xe vào Sài Gòn. Thật quá lạ lùng. Đang trên đường vào chiến đấu, kẻ địch vẫn còn trước mặt mà cứ như ngày hội. Mấy chục năm phải kìm nén uất hận, hôm nay mới được bung ra, thỏa mãn nỗi khát khao những năm đợi tháng chờ của bao người con cùng dân tộc, cùng đất nước.

Tôi ngồi ghế trước trên xe, ghế sau là đồng chí trợ lý tác chiến và một chiến sĩ vệ binh của sư đoàn. Mải tiếp chuyện với nhân dân, quay lại tôi đã thấy có hai cô du kích lên xe từ lúc nào không biết. Nhiệm vụ của các cô là đón đường dẫn bộ đội vào đánh chiếm các mục tiêu trong thành phố.

Qua Tân Phú Trung, tôi mở đài mới biết Dương Văn Minh nhân danh Tổng thống chính quyền Sài Gòn-tuyên bố “đầu hàng vô điều kiện”. Và cũng từ lúc này cho đến khi vào trung tâm thành phố, xe tôi đi lẫn trong những đoàn xe quân sự có, dân sự có, không biết đơn vị nào, địa phương nào. Phía sau tôi, xe của Chính ủy sư đoàn Hà Quốc Toản và xe điện đài đã bị tách ra, mất liên lạc với nhau, không sao tìm lại được. Tôi chỉ còn mỗi một cách giải quyết tình thế là phải viết lệnh rồi để đồng chí trợ lý tác chiến xuống xe, đi bộ quay lại tìm điện đài, truyền lệnh cho các đơn vị của sư đoàn tạm dừng tại chỗ chờ lệnh. Đến lúc ấy xe tôi lùi không được mà rẽ ngang cũng không xong, chỉ còn biết là nối đuôi theo nhau, cứ rồng rắn hàng một nhích từng đoạn, tiến lên phía trước. Suốt từ trưa cho tới 17 giờ, cuộc hành trình bất đắc dĩ mới kết thúc khi vào tận Dinh Độc Lập.

Vào Dinh Độc Lập, tôi gặp đơn vị bạn đã tiếp quản ở đây. Anh em chỉ đường cho tôi sang Dinh Gia Long, nơi Sư đoàn 7 cũ của tôi tiếp quản. Đến cổng Dinh Gia Long, anh em gác cổng nhận được tôi, vui mừng chạy ra ôm chặt lấy, quên mất cả mình đang thực hiện điều lệnh canh phòng của quân đội. Làm sao có thể trách cứ nhau trong cuộc gặp gỡ lịch sử nghìn năm có một như vậy! Anh em Sư đoàn 7 dẫn tôi đi xem xung quanh, giữ tôi ăn cơm và nghỉ lại vì đêm đã khuya, cần đề phòng dọc đường về đơn vị có thể bị nguy hiểm nếu gặp tàn quân địch bắn lén.

Đêm ấy, nằm ngoài hiên Dinh Gia Long - nơi mà cách đây mười hai năm (tháng 11-1963) hai anh em Ngô Đình Diệm - Ngô Đình Nhu đã bí mật thoát ra ngoài Chợ Lớn khi quân đảo chính ập tới. Chiến tranh vừa chấm dứt, thành phố về khuya khá yên tĩnh, tôi lại cảm thấy hình như còn thiếu cái gì đó. Phải rồi, cảnh tiếng súng bất chợt lúc nào cũng có thể nổ của chiến tranh. Đêm Sài Gòn thoáng mát, tôi lại thấy chống chếnh khi không còn phải ẩn mình trong những căn hầm nhỏ hẹp đầy hơi người đề phòng bom đạn địch luôn đe dọa cướp đi mạng sống.

Mặc dù tôi đã bắt liên lạc được với các trung đoàn bằng điện đài và giao nhiệm vụ cho anh em, lẽ ra lúc ấy mình phải yên tâm mới đúng. Thế mà tôi cứ thao thức bồn chồn, cứ chong mắt với những suy nghĩ miên man, hết việc này đến chuyện khác. Nếp sống chiến đấu đã ghi sâu trong tâm trí của con người mấy chục năm rồi, nay bỗng chốc thay đổi hẳn, làm sao mình có thể thích ứng ngay được.

Bỗng tôi nhớ lại hơn mười năm trước được gặp Bác Hồ khi chúng tôi lên đường vào Nam chiến đấu. Không ngờ hôm ấy lại là buổi gặp gỡ cuối cùng của Bác với chúng tôi. Những lời Bác căn dặn luôn là phương châm hành động của chúng tôi ở chiến trường. Đáng lẽ hôm nay “Bác vẫn cùng chúng cháu hành quân” vào giải phóng Sài Gòn, nơi có Cảng Nhà Rồng mà cách đây hơn nửa thế kỷ Bác đã ra đi tìm đường cứu nước. Bác đã hy sinh cả cuộc đời cho nền độc lập, tự do và thống nhất Tổ quốc nhưng lại không được hưởng những giờ phút thiêng liêng nhất - giờ phút chiến thắng mà Bác hằng mong muốn từ lâu. Có lẽ mỗi người chúng ta đều cảm thấy ân hận vì khi Bác đi xa vẫn còn mang theo trong tim nỗi niềm khắc khoải “Nhớ miền Nam nỗi nhớ nhà”.

Nghe nói Bến Nhà Rồng cũng gần đây thôi. Sáng mai tôi sẽ ra đấy thật sớm để tìm lại những dấu tích của Bác năm xưa. Tôi cứ nghĩ về Bác như vậy và những điều đó đưa tôi vào một giấc ngủ êm đềm không biết từ lúc nào…

*
*      *

… Tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, Sư đoàn 316 đã hoàn thành nhiệm vụ giam chân và tiêu diệt Sư đoàn 25 ngụy ở tuyến ngoài gồm: Trung đoàn 46, Trung đoàn 49, một tiểu đoàn của Trung đoàn 50, Thiết đoàn 10 tăng-thiết giáp, Liên đoàn biệt động quân 32, loại khỏi vòng chiến đấu hơn 10.000 tên địch và cùng lực lượng địa phương giải phóng hoàn toàn ba huyện: Gò Dầu, Trảng Bàng, Củ Chi. Chiến dịch Hồ Chí Minh kết thúc toàn thắng, Sư đoàn 316 cùng quân, dân cả nước mang lá cờ vinh quang của Bác muôn vàn kính yêu đến đích cuối cùng, hoàn thành sứ mệnh lịch sử vẻ vang giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, thực hiện trọn vẹn Di chúc thiêng liêng của Người.

“Năm qua thắng lợi vẻ vang

Năm nay tiền tuyến chắc càng thắng to

Vì độc lập, vì tự do

Đánh cho Mỹ cút, đánh cho ngụy nhào…”

Bác ơi! Bài thơ chúc Tết khi Bác sắp ra đi cũng là lời tiên tri, lời căn dặn từng bước đi, từng giai đoạn của cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, đến nay chúng con đã thực hiện được. Cả dân tộc Việt Nam xin dâng lên Bác: Chiến công Đại thắng mùa Xuân 1975 này để thiết thực kỷ niệm 85 năm Ngày sinh của Người 19-5-1890/19-5-1975.

Trung tướng, PGS, Tiến sĩ Nguyễn Hải Bằng

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Giới Thiệu Về Hội

Sau khi rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường, chúng tôi luôn có chung một ước mong là có thể thành lập ra một hội những người đã từng tham gia rèn luyện ở môi trường quân ngũ để có thể thường xuyên trao đổi thông tin về cuộc sống đời thường sau khi hoàn thành xong nghĩa vụ của một người con...

Đăng nhập thành viên

Hỗ Trợ Trực Tuyến

1
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Mã Văn Hải
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Nguyễn Văn Lợi

Thăm dò ý kiến

Bạn thấy trang webs của chúng tôi như thế nào ?

Rất đẹp

Bình thường

Rất xấu

Ý kiến khác

Sư Đoàn 316 Anh Hùng

Sư Đoàn 316 Anh Hùng