19:10 EST Thứ tư, 13/12/2017
Nhiệt liệt chào mừng các đồng chí và các bạn đã ghé thăm ngôi nhà chung của những cựu quân nhân Sư Đoàn 316 anh hùng của chúng tôi!

Menu

Khu Vực Đăng Bài

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 14


Hôm nayHôm nay : 1750

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 26109

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7670988

Kỷ Niệm Ngày 22/12

Kỷ Niệm Ngày 22/12

Trang nhất » Tin Tức » Tin Tức Sư Đoàn

Gặp mặt truyền thống hội đồng ngũ sư đoàn 316

Hình Ảnh Hoạt Động Của Chúng Tôi

Con sẽ gắng đi bằng chính đôi chân của mình

Chủ nhật - 07/12/2014 21:51
Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh họa

Gửi mẹ: Trung úy QNCN Đoàn Thị Ngọ (Nhân viên quân y Tiểu đoàn 18, Sư đoàn 316, Quân khu 2)
Lại bắt đầu một mùa đông đem theo mưa phùn, gió rét đến, làm khổ mẹ con mình, mẹ nhỉ. Nó vẫn giống như 17 năm nay, đều đặn sáng-trưa mẹ cần mẫn chở con trên chiếc xe đạp cũ kỹ vượt 10km từ nhà đến trường và rồi lại từ trường về nhà. Chắc mẹ biết tại sao con lại không thích những làn mưa phùn và những cơn gió lạnh mỗi khi mùa đông về? Nói đúng hơn là con ghét những cơn mưa và làn gió lạnh làm tím tái đôi tay, bợt bạt khuôn mặt mẹ hằng ngày đưa đón con đến trường; vì mưa và gió cứ thổi vi vút xung quanh nhà, lùa qua mái tôn, phả từng cơn lạnh buốt vào căn nhà trống trải của mẹ con mình. Lúc đó, mẹ lại vội vàng lấy những mảnh ni-lông tìm cách che chắn quanh chỗ con ngồi, để không cho những giọt nước mưa và những cơn gió lạnh "đụng" đến con. Những lúc như thế, con rất muốn đứng lên cùng phụ giúp mẹ kéo căng mảnh ni-lông để có chỗ rộng hơn đủ che cho cả mẹ nữa. Nhưng…
17 năm rồi, con cũng đã kịp hiểu nhiều thứ hơn, sáng tỏ nhiều thứ hơn, chứ không còn ngô nghê, ngốc nghếch, dại khờ nữa mẹ ạ. Lúc ấy, mỗi khi bị bạn bè trêu chọc tại sao con không tự đi lại như chúng bạn cùng trang lứa, lúc đó con chỉ biết òa khóc nức nở và bắt đền rằng: “Mẹ trả lại chân tay cho con” để con không còn bị bạn bè trêu chọc nữa, mà không biết rằng những dòng nước mắt đang lặng lẽ chảy trên gương mặt mẹ.
Bây giờ con cũng đã thấu hiểu rằng, chứng bại não thể co cứng mà con mắc phải từ khi mới lên 5 tuổi đã làm cơ thể con không lành lặn như chúng bạn, lại hoàn toàn không đáng sợ bằng suy nghĩ không “lành lặn”. Con cũng đã hiểu tại sao con mới 5 tuổi bố bỏ mẹ con mình mà đi, vì sao đôi mắt mẹ hay đỏ hoe mà khi con gặng hỏi mẹ cứ bảo rằng tại có hạt bụi bay vào mắt, vì sao khuôn mặt mẹ ít khi nở nụ cười rạng rỡ như ngày nhận kết quả con thi đỗ vào Trung tâm Giáo dục hướng nghiệp Đoan Hùng, với số điểm rất cao…
Mẹ ơi! Con đang âm thầm tự tập luyện để đến một ngày nào đó, con có thể tự đứng lên và đi lại trên chính đôi chân của mình. Dẫu có đau đớn, khó khăn, mất bao nhiêu thời gian đi nữa, nhưng con sẽ cố gắng thực hiện điều mơ ước của mình. Vì con biết rằng, mỗi bước con tự đi được bằng chính đôi chân của mình sẽ phần nào làm vơi bớt những nhọc nhằn trên đôi vai mẹ, ánh mắt mẹ sẽ bớt thắc thỏm âu lo vì con, để gương mặt mẹ có thêm nhiều nụ cười hạnh phúc vì con, mẹ nhé!
Con trai: Lê Ngọc Bảo Châu 
(Học sinh lớp 11, Trung tâm Giáo dục hướng nghiệp Đoan Hùng, Phú Thọ

Nguồn tin: www.qdnd.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Giới Thiệu Về Hội

Sau khi rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường, chúng tôi luôn có chung một ước mong là có thể thành lập ra một hội những người đã từng tham gia rèn luyện ở môi trường quân ngũ để có thể thường xuyên trao đổi thông tin về cuộc sống đời thường sau khi hoàn thành xong nghĩa vụ của một người con...

Đăng nhập thành viên

Hỗ Trợ Trực Tuyến

1
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Mã Văn Hải
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Nguyễn Văn Lợi

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến chúng tôi thông qua

Do bạn bè giới thiệu

Do vô tình bạn tìm thấy

Do sử dụng các công cụ tìm kiếm trên internet

Phương thức khác

Sư Đoàn 316 Anh Hùng

Sư Đoàn 316 Anh Hùng