19:39 EDT Thứ năm, 19/10/2017
Nhiệt liệt chào mừng các đồng chí và các bạn đã ghé thăm ngôi nhà chung của những cựu quân nhân Sư Đoàn 316 anh hùng của chúng tôi!

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 34


Hôm nayHôm nay : 2148

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 37030

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7549490

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Trang nhất » Trang Văn Nghệ » Trang Văn Xuôi

Tinh thần ngày cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9 bất diệt

Hình Ảnh Hoạt Động Của Chúng Tôi

Cường cá kình

Thứ hai - 16/09/2013 20:00
Cường cá kình

Cường cá kình

Tên khai sinh của gã là Lê Nam Cường, nhưng biệt danh của gã thì rất nhiều. Hồi trẻ, gã gầy lẻo khoẻo, đi lại có phần lả lướt nên bạn bè gọi gã là Cường cò lả.
Tin đồn, hồi mới đi lính, sau ba tháng huấn luyện tân binh, gã bắn đạn thật chẳng trúng phát nào. Lần đầu, mắt gã ngắm mục tiêu mà cả tay và chân đều run sầy sậy, khi chỉ huy hô bắn cũng là lúc đũng quần gã ướt đầm. Chẳng hiểu thực hư ra sao nhưng câu chuyện ấy cứ âm ỉ lan truyền nên cái tên Cường cò lả cứ vậy mà đeo đẳng gã khá lâu. Trong cơ quan, có kẻ nói với gã rằng vì anh cao như tụi Tây nên em gọi anh là Wiliam Cường. Mới đầu không biết, gã thấy thích cái tên Tây sang trọng. Sau này, thấy vài đứa trong cơ quan bụm mồm cười khi gọi gã như vậy, gã sinh nghi. Tìm hiểu, hóa ra là chúng nó đểu, viết tắt của Wiliam Cường là W.C. Mẹ cha lũ mất dạy. Sau này, thân hình gã có “của ăn của để” một tý thì mọi người hay gọi là Cường cá kình. Gã có vẻ thích cái biệt danh đó hơn cả. Chính vì thế, có ai gọi điện, gã thường cao giọng trả lời: A lô, Cường cá kình nghe! Lâu dần, cái tên đó được mọi người chấp nhận vì nghe có vẻ chuẩn hơn cả.
 
Mặc dù dáng lòm khòm nhưng Cường cá kình vẫn cao hơn tất thảy mọi người trong cơ quan. Mái tóc xoăn bốc cao lại càng làm cho gã cao hơn. Cái miệng rộng, nói toang toác liên hồi khiến gã trở thành tâm điểm chú ý những nơi gã có mặt. Không có gã, cuộc nhậu trở nên nhạt nhẽo, vô duyên, anh em tản mát. Có gã, cốc bia hình như cũng sủi bọt nhiều hơn, câu chuyện râm ran hơn. Ở cơ quan cũng vậy, có hôm gã ngồi bất động trong phòng làm việc, chẳng nói năng gì nhưng không khí xung quanh vẫn khác hẳn lúc gã đi vắng bởi chỉ nhìn bộ dạng của gã thôi, người ta cũng đã thấy buồn cười. Gã hay mặc áo hoa sặc sỡ, đeo kính râm. Thỉnh thoảng nhìn gã, tôi lại liên tưởng đến Maicơn Giắcxơn. Ấn tượng nhất là đôi giày của gã, đen bóng và dài như một chiếc phi thuyền. Có lần đèn đỏ, dừng xe ở ngã tư, gã thả dàn hai chân dài ngoằng xuống đường. Một chiếc xe buýt trờ tới, nghiến qua chân gã. Mọi người dừng xe bên cạnh thót tim, kêu oái lên. Còn gã vẫn đứng trơ trơ. Hóa ra chân gã chỉ chiếm hơn nửa phần giầy.
 
Giống như AQ, nhân vật của ông Lỗ Tấn ở bên Tàu, gã có một điểm yếu, cấm đứa nào được phạm tới. Nguyên do tại gã bị vẩu nặng. Hội già, sống lâu với gã thỉnh thoảng bâng quơ “Ăn đu đủ không cần nạo” hay “Chân chưa đến Bờ Hồ, răng đã vồ Tổng hợp”, cái bách hóa tổng hợp ngày trước vốn ở bên hồ mà. Những tưởng cái tên Cường vổ, Cường vẩu, Cường xicavâu một thời đã lùi vào quá khứ thì nay lại được bọn nó bóng gió, văn vẻ. Sợ đụng chạm, bọn trẻ trong cơ quan thường phải tránh từ “không cần nạo” và “tổng hợp”, tất nhiên là cả những từ vâu, vẩu, vổ. Gã mà giận thì mất vui.
Hôm nào sếp đi vắng, bọn trẻ thường chạy mua quà vặt, phục vụ cả phòng. Khi thì bánh rán, lúc hoa quả, rôm rả phết, nhưng có lẽ màn ăn kem là thú vị nhất. Gã rất thích kem, ăn một cách say sưa. Một tay gã giơ cái kem ngang trán, tay kia cầm sẵn giẻ lau. Vì răng gã như thế nên khi ăn kem gã thường dùng lưỡi. Gã thè lưỡi, uốn lên cao để mút, mắt nhắm tịt trong khi tay kia liên tục cầm giẻ lau kem rớt trên mặt bàn.
 
Cơ quan tuyển nhân viên mới, gã là chủ tịch công đoàn nên cũng có chân trong hội đồng. Một bà ở phòng thí nghiệm có đứa cháu thi tuyển đợt này, lo lắm. Mai là vòng sơ khảo, phỏng vấn trực tiếp, bà gọi thằng nhỏ đến dặn dò:
 
- Mày đạt hết các tiêu chuẩn nhưng tao vẫn lo, vì mày học Đại học Tổng hợp.
 
- Sao cô lại lo thế? - Thằng cháu không hiểu thế nào.
 
Bà đành phải nói thật và dặn đi dặn lại thằng cháu:
 
- Trong hội đồng có một lão rất ghét từ “tổng hợp”. Mày cứ biết thế. Mà câu đầu tiên hội đồng hỏi bao giờ cũng là tốt nghiệp trường nào? Mày mà trả lời học Tổng hợp thì phạm húy. Vì vậy, nếu họ có truy thì mới được nói nghe chưa?
 
Thằng cháu bắt đầu lờ mờ hiểu cơ sự nên khi vào phỏng vấn, chủ tịch hội đồng hỏi:
 
- Anh tốt nghiệp đại học gì?
 
- Dạ, tôi tốt nghiệp Đại học Vật lý hạt nhân.
 
Thằng nhỏ cố tình dõng dạc.
 
- Trường nào?
 
Thằng nhỏ lúng búng:
 
- Dạ, dạ… đại học… Tổng hợp ạ.
 
Một vài người khẽ nhếch mép cười. Còn gã, mặt cứng đờ. Thằng nhỏ hú hồn, may cũng qua được vòng sơ khảo.
 
*
*     *
 
Học xong đại học, gã đi bộ đội theo lệnh tổng động viên. Rời quân ngũ, gã đi xuất khẩu lao động ở Nga. Hết thời hạn làm việc, gã ở lại buôn bán ở chợ Vòm. Có chút vốn liếng tích cóp được, gã cũng  lăn lộn lắm nhưng phập phù lúc được, lúc mất. Đến lúc trắng tay, gã trở thành kẻ làm thuê ở chợ. Ai thuê gì gã cũng làm, miễn là kiếm được tiền. Bản năng con người là kiếm sống. Bản năng ấy còn mạnh mẽ, khốc liệt hơn khi đằng sau gã còn cha mẹ nghèo và một đàn em nheo nhóc. Nhờ cái duyên ăn nói mà các chủ hàng thích gã chở thuê. Xe thường chạy trong đêm nhưng có gã lái, gã tán đủ chuyện, hết cả căng thẳng và buồn ngủ. Ban đêm chở hàng thuê. Ban ngày gã bốc vác. Có đoàn sang công tác ngắn ngày, cần mua tủ lạnh, nồi áp suất,… nhờ manh mối biết gã có năng khiếu mua hàng thì tìm đến gã. Thế là gã làm dịch vụ mua hàng. Năng khiếu của gã là đóng vai người tàn tật. Gần đến cửa hàng, gã bắt đầu lệch pha, méo miệng, tay khèo, chân đi cà thọt cà nhắc. Gã nhích từng bước rồi ngoan ngoãn xếp vào hàng người dài dằng dặc. Ai cũng tưởng gã là bệnh nhân đột quỵ. Sẵn có dòng máu lịch sự và đạo đức xã hội, tụi Tây không ai bảo ai, nhường gã hết. Cứ thế, nghiễm nhiên gã lên vị trí số một. Nhân viên bán hàng thấy gã vừa ngọng ú ớ, vừa chỉ chỏ mà ái ngại, liền đáp ứng hết nhu cầu của gã. Mỗi lần như thế, gã kiếm được cũng khá.
 
 Gã dành dụm, dè xẻn, chẳng dám phung phí lấy một đồng kô-pếc, thế gã mới có tiền gửi về cho cha mẹ ở quê nhà, quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. Còn chút ít, gã dắt lưng, sau bốn năm về nước, gã mua được cái nhà nhỏ trong ngõ Lò Lợn, lấy chỗ chui ra chui vào, lấy vợ đẻ con, rồi cưu mang cả đùm ở quê, mỗi lần ra Hà Nội khám bệnh, đi chơi có chỗ mà tá túc.
 
 Tôi giúp gã về cơ quan. Thời đó, biên chế khó khăn lắm. Lúc đầu, chưa sắp xếp được công việc, gã làm bảo vệ, mất hai năm. Chân chạy như gã mà ngồi một chỗ làm bảo vệ, quả là thử thách. Thời gian đầu, gã có vẻ bứt rứt tợn, sau cũng quen dần. Làm bảo vệ, gã áp dụng nguyên tắc nhà binh với tất cả mọi người trong cơ quan và khách đến công tác. Ai cũng phải tắt máy, xuống xe, dắt bộ. Các bà, các chị là khổ nhất, xe to xe nhỏ, váy ngắn váy dài, guốc cao gót nhọn đều phải dừng xe ở cổng, dắt xe tuốt. Là khách, còn bị gã vặn vẹo chán chê, trình đủ các loại giấy tờ, gã mới cho vào cơ quan. Việc gã hắc xì dầu, giám đốc biết hết nhưng cũng chẳng làm gì được, vì gã làm đúng nguyên tắc. Chẳng qua cái thái độ của gã làm người ta khó chịu. Mà thái độ thì trừu tượng, khó bắt bẻ.
 
Đến khi có người về hưu, trống chỗ, gã mới được chuyển lên phòng nghiệp vụ. Gã không làm bảo vệ nữa, khách đến liên hệ công tác vào ra, thở phào nhẹ nhõm. Nhưng khách nào đến làm việc ở bộ phận của gã thì không thoát, vẫn phải gặp gã, vẫn bị nguyên tắc cứng đờ của gã hành hạ khổ sở. Nhiều người trong cơ quan cũng muốn góp ý nhưng lại ngại vì gã chẳng làm gì sai, vẫn chỉ là đúng nguyên tắc.
 
Ngoài điểm đó thì gã là người nhiệt tình, vui vẻ, thẳng thắn nên anh em tín nhiệm bầu gã làm chủ tịch công đoàn mấy khóa liền. Trong cơ quan ai ốm ai đau hoặc đám ma đám cưới đều có tay gã góp vào chăm chút. Nhưng, dù tôi có yêu quý gã đến mấy cũng phải nói thật: Gã xicavâu thế, làm chủ hôn thì được nhưng làm trưởng ban lễ tang thì có phần hơi thất lễ. Gã biết thế, nên đám ma nào gã cũng trang phục rất cẩn thận, đi lại nghiêm ngắn, đặc biệt hạn chế nói nhiều. Những lúc như thế gã trở nên một người khác hẳn mọi ngày.
 
Mùa hè, công đoàn đứng ra tổ chức cho anh em đi nghỉ mát. Sau khi lo xong xuôi chỗ ăn ở cho mọi người trong đoàn, gã dành thời gian chơi đá bóng với lũ trẻ. Đứa nào cũng yêu bác Cường, nhất nhất bác Cường. Đến khi xuống biển, gã ngồi trên bờ, ôm quần áo cho mọi người xuống tắm. Thế mà có đứa còn xỏ lão: Bố già cá kình ơi, không về với nước à? Bố sợ nhảy ngược sóng, mất quần đùi Ôlympic à?
 
*
*     *
 
Gã lấy vợ cũng là cả một câu chuyện. Gã quen cô nàng tại một đám cưới ở quê. Gã nhận chân dựng rạp, tưởng nàng là người nhà của chú rể nên gã sai nàng như sai ôsin. Gã đứng trên cây thị, dòng dây, phủ bạt. Cô nàng phụ bên dưới, một dạ hai vâng, thỉnh thoảng được gã động viên:
 
- Nào, cô em lấy hộ anh cái búa, lấy dây dù buộc lại cho anh, buộc cẩn thận vào, kẻo anh kéo lên nó lại tuột mất. Đấy, cô em giỏi lắm. Anh đứng trên này ngắm em làm việc mà thấy em đẹp ngời lên trong lao động đấy.
 
Cô nàng sướng, cười hích hích.
 
Đám cưới bạn xong, gã mới biết nàng là hàng xóm của nhà chú rể. Chưa đầy năm sau, nàng thành vợ gã. Vợ gã ở nhà nội trợ, chuyện gì cũng nhất nhất hỏi ý kiến chồng. Vợ gã tốt tính nhưng vụng, nhiều khi gã cũng bực vì một mình phải đảm đương mọi việc. Từ việc xin học cho con, đến con ốm con đau, nằm viện nào, cũng đến tay gã, rồi đối nội đối ngoại, trăm thứ bà rằn đổ lên đầu gã. Có hôm, gã vừa phóng xe vào cơ quan vừa điện thoại ào ào: “Người ta ở nhà mãi thì không đau, bây giờ tự dưng trở chứng kêu đau bụng. Chịu khó chạy ra đầu ngõ mua thuốc đi, cứ bảo mua berberin, họ khắc bán cho… Dở người à, giờ này tắc đường, đi mãi mới lên được đây, bây giờ lượn về nhà mua thuốc thì có mà tịt mẹ mấy lứa. Thôi được rồi, để tôi thuê thằng xe ôm nó mang thuốc về cho. Tiện thể, bảo nó đấm bóp luôn cho sướng”.
 
*
*    *
 
Gã là linh hồn của đám đông nên gã khuấy kiểu gì cũng vui. Thế mà…
 
Một hôm, tôi đang ngồi viết báo cáo trong phòng. Gã gõ cửa bước vào, dáng vẻ rất trịnh trọng :
 
- Kính anh! Biết anh đang bận làm báo cáo cuối năm nhưng em chỉ xin anh vài phút. Có việc muốn nhờ anh.
 
- Anh em với nhau, làm gì mà cậu trịnh trọng quá. Nào có gì, cậu cứ trình bày thẳng đi.
 
- Dạ, kính anh, em đã trình bày trong đơn rồi ạ. Dạ, em có chai rượu biếu anh. Anh cứ đọc xong, em mời anh uống chén rượu nhạt này, rồi em xin trình bày thêm. Bây giờ cũng hết giờ rồi mà anh.
 
Nói rồi, gã móc trong túi quần chai rượu vốt ca và chìa cho tôi tờ đơn xin chuyển công tác. Gã làm tôi thực sự bất ngờ. Tôi vốn hiểu gã, yêu quý gã nên việc gã đột ngột xin chuyển công tác làm tôi hơi sốc. Gã mà chuyển công tác thì chắc chắn tôi buồn. Chẳng là tôi và gã gắn bó với nhau từ hồi đi lính, ở cùng Quân đoàn 2, chiến đấu ở mặt trận Tây Nam, rồi lại cùng nhau hành quân ra mặt trận biên giới phía Bắc. Mặc dù không cùng tiểu đoàn nhưng mọi hoạt động của gã tôi biết hết vì gã là lính cậu. Gã tốt nghiệp Đại học Tổng hợp Văn, lại có khiếu văn nghệ, ăn nói nên gã được phân công làm công tác tuyên truyền, văn hóa văn nghệ. Gã đi đến đâu, vui đến đó, động viên tinh thần của anh em, chiến sỹ rất nhiều trong các trận đánh.
 
Đọc xong, tôi đặt tờ đơn xuống bàn, nghe gã trình bày.
 
- Dạ, em ở đây đã hơn hai mươi năm. Nay, đã ngoại tứ tuần, trẻ chưa qua, già chưa tới nên cũng muốn thử sức mình ở lĩnh vực mới xem sao. Anh giúp em lần này nữa nhé. Với lại em muốn nhờ anh, phê cho em một câu trong lý lịch thế này: có biểu hiện hối lộ cấp trên.
 
Đang rưng rưng, tự nhiên gã chém một câu thế làm tôi bừng tỉnh. Cái biệt danh mồm chó vó ngựa mà hội bia bọt đặt cho gã cũng chẳng sai tẹo nào.
 
*
*      *
 
Bữa liên hoan gã chuyển công tác, có lẽ là vui nhất. Mọi người thay nhau nâng cốc chúc tụng gã, thực lòng ai cũng mong gã đổi đời. Người ta nhớ đến gã không chỉ vì gã tốt tính, hay giúp đỡ mọi người, không nề hà bất cứ việc gì mà còn vì cái duyên ăn nói trời cho của gã. Cả cái hình thức cá biệt của gã nữa. Trên người gã có đến mười mấy cái phụ kiện kèm theo. Một đồng hồ, một dây chuyền, một lắc tay, một nhẫn. Trong túi áo, hai chiếc bút bi xanh, đỏ, một kính, một lược. Nhưng khủng nhất là chùm chìa khóa thật to và có tới bốn chiếc điện thoại của bốn hãng khác nhau, giắt quanh thắt lưng. Mà cái nào gã cũng cài toàn nhạc sến. Chưa hết, trong túi quần của gã còn có cả cái múc giầy.
 
Riêng chuyện gã dắt quanh thắt lưng bốn chiếc điện thoại cũng từng là đề tài bàn tán ở cơ quan. Người thì bảo gã dở hơi, sĩ diện, nhà quê. Kẻ thì bảo gã làm ăn mafia lắm, kiếm tiền như rác, thế mới dùng đến những bốn cái như thế. Rồi câu chuyện không chỉ dừng ở đó. Nó lan truyền và được thêu dệt thêm nhiều tình tiết ly kỳ. Nào là, ngày xưa hồi ở bên Nga lão làm ăn to lắm. Vốn liếng hồi ấy gã đã có cả triệu đô. Yêu một con Tây bị nó lừa nên mất sạch, phải ôm bọc quần áo rách quay về đây làm bảo vệ. Rồi thì gã làm ăn thua lỗ nhưng được mụ nạ dòng cỡ soái bên ấy cung phụng nên về đây, gã vẫn mua được cái nhà to đùng ở mặt phố Khâm Thiên, một tháng cho thuê cả ngàn đô. Gã giàu lắm, chẳng qua gã giả vờ vậy thôi… Chao ôi, cái đời sống công chức tẻ nhạt, khiến người ta sẵn sàng bỏ thêm muối vào bất cứ việc gì. Gã biết hết lời ong, tiếng ve nhưng gã phớt. Gã vẫn sống theo kiểu của gã. Một mình một kiểu, không giống ai.
 
Gã chuyển công tác, không khí cơ quan trầm hẳn. Thỉnh thoảng, áp lực vì công việc hoặc buồn buồn, tôi bốc máy gọi gã. Nhiều khi cũng chỉ để nghe tiếng a lô vui vẻ của gã, để được nghe gã buôn chuyện trên trời dưới biển cho sướng lỗ tai, xả stress cho đỡ căng thẳng.
 
Còn nhớ, hồi tôi ở cùng phòng với gã, phòng phải làm báo cáo gấp cho lãnh đạo mà gã thì mất tích từ đầu giờ sáng, trong khi gã giữ chìa khóa tủ tư liệu. Cả phòng “pó tay”, thay nhau gọi điện thoại nhưng đều nhận được thông báo ngoài vùng phủ sóng. Hết giờ chiều mới thấy gã mò về, mặt mũi bơ phờ. Bọn trong phòng lo thay cho gã vì bà trưởng phòng đang cáu tiết. Vừa thấy gã xuất hiện ở cửa, trưởng phòng mát mẻ:
 
- Anh sướng nhỉ, giờ này mới về cơ quan. Cả phòng ngồi chơi cả ngày nay, chờ mỗi mình anh để lấy số liệu làm báo cáo, nộp sếp trong hôm nay đấy.
 
- Dạ, xin bà chị bớt giận, nóng giận làm bà chị không xinh bằng lúc nãy. Em có tý việc, phải tạt về quê gấp quá nên không kịp báo cáo bà chị.
 
Nghe gã nói thế, cả bọn không nhịn được cười. Quê gã tận Sơn Tây, cách Hà Nội hơn bốn mươi cây số mà gã kêu “tạt” về quê. Trưởng phòng cũng không nhịn được cười.
 
Sau này, tình cờ trên máy bay vào thành phố Hồ Chí Minh công tác, tôi ngồi cạnh một người cùng làng với gã, mới biết lần ấy gã mất mặt, tắt máy di động cả ngày là do mẹ của bạn thân gã ốm nặng. Nhận được tin báo, gã phi về quê ngay, đưa bà cụ ra Hà Nội cấp cứu. Bạn chiến đấu cùng thời với gã ở biên giới phía Bắc, là thương binh nặng nên gã gánh trách nhiệm chăm nom bà cụ. Bà cụ mổ, nằm bệnh viện điều trị cả tháng trời, một tay gã chăm sóc, đón đưa. Thảo nào, trình bày với bà trưởng phòng xong, gã về phòng ngồi thừ mặt một lúc, có vẻ nghĩ ngợi nhiều. Gã bị tiền “vật”. Gã chẳng dư giả gì nên phải đôn đáo khắp nơi lo mấy chục triệu tiền thuốc men, viện phí cho bà cụ. Cả tháng đó, gã thoắt ẩn thoắt hiện, sắc mặt kém vui, hững hờ mọi chuyện.
 
 Lại được biết hàng tháng gã còn chu cấp một khoản tiền cho gia đình người bạn đó. Một mình gã đi làm, nuôi cả nhà bốn miệng ăn, con cái học hành. Vậy mà gã còn lo cho cả nhà bạn. Thế mới biết gã đã phải vật lộn rất nhiều với thu nhập hạn hẹp của một công chức. Gã cũng phải tay năm tay mười ra sao…
 
Bỗng dưng nghĩ đến gã, thấy mình thật hẹp hòi, thu vén. Cùng vốn là thằng lính với nhau nhưng chẳng giúp được điều gì cho bạn bè, đồng đội. Thấy người này, người kia xì xầm không tốt về gã, chẳng những không bênh vực mà còn hoang mang, nghi ngờ bạn mình.
 
Một lần, nhân dịp cuối năm, tôi gặp lại gã trong buổi gặp mặt cựu chiến binh của Quân đoàn 2. Gã thay đổi nhiều, tóc bạc, gầy và đen hơn trước. Duy chỉ có khẩu khí là vẫn như xưa. Gã nói nhiều về những dự án, về những công trình gã đang tham gia. Một luồng sinh khí mới đang thổi ào ào trong gã. Đang say sưa, bỗng dưng gã đột ngột chuyển chủ đề. Gã hỏi thăm cơ quan, hỏi thăm từng người. Giọng gã chùng xuống. Vài người nói, có hôm về muộn bắt gặp gã đứng bên kia đường, lập lòe điếu thuốc trong bóng tối lặng lẽ, gã đứng nhìn sang cơ quan, lưu luyến…
 
Dường như càng hiểu về gã, tôi lại càng cảm thấy như không thể hiểu nổi  gã. Gã bô lô bô la thế mà lại nguyên tắc cứng đờ khi làm việc? Bô lô bô la thế nhưng lại rất chu đáo với mọi người? Mồm chó vó ngựa nhưng vẫn trầm mặc, sâu sắc.
 
Gã thoắt ẩn, thoắt hiện hữu, hòa đồng và cô đơn với thực tại.
 
Thế mới biết hiểu được một người thật không dễ…

Tác giả bài viết: MAI HƯƠNG

Nguồn tin: www.vannghequandoi.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Giới Thiệu Về Hội

Sau khi rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường, chúng tôi luôn có chung một ước mong là có thể thành lập ra một hội những người đã từng tham gia rèn luyện ở môi trường quân ngũ để có thể thường xuyên trao đổi thông tin về cuộc sống đời thường sau khi hoàn thành xong nghĩa vụ của một người con...

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn thấy trang webs của chúng tôi như thế nào ?

Rất đẹp

Bình thường

Rất xấu

Ý kiến khác

Hỗ Trợ Trực Tuyến

1
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Mã Văn Hải
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Nguyễn Văn Lợi

Sư Đoàn 316 Anh Hùng

Sư Đoàn 316 Anh Hùng