19:23 EDT Thứ năm, 19/10/2017
Nhiệt liệt chào mừng các đồng chí và các bạn đã ghé thăm ngôi nhà chung của những cựu quân nhân Sư Đoàn 316 anh hùng của chúng tôi!

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 7


Hôm nayHôm nay : 2148

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 36937

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7549397

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Trang nhất » Trang Văn Nghệ » Trang Văn Xuôi

Tinh thần ngày cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9 bất diệt

Hình Ảnh Hoạt Động Của Chúng Tôi

Mưa ngược sáng

Thứ bảy - 01/03/2014 13:47
Mưa ngược sáng

Mưa ngược sáng

Mẹ viết “…Thảo vẫn không chịu lớn, ngày càng lầm lì, thỉnh thoảng người con dậy lên những cơn đau tê dại làm em khiếp đảm… Tết này, anh cắt luôn mấy ngày phép… Mẹ con em mong nhớ anh...”.
Tôi vò lá thư còn in mấy vệt nước mắt mẹ viết cho bố, vặn xoặn nó trong lòng bàn tay, cho đến khi nó vẹo vọ, mủn ra như thứ giấy người ta vẫn chà xát kỹ trước khi dùng đi vệ sinh, quẳng tất thảy những lời nhớ thương của mẹ dành cho bố vào sâu trong bụi tre đầy gai gộc, lầm lũi trở về. Ngang qua cổng khu tập thể, thằng Thắng đi ngược chiều, nó vòng ra phía luống rau xu hào tránh tôi, rồi lùi lũi đi trên con đường tôi vừa bước về. Mẹ hỏi “Con đi nhanh thế?”. Tôi cố kéo hai mép miệng lên cười “Con chạy”. Mẹ ngờ ngợ. Dạo này, mẹ vẫn thường nhìn tôi với đôi mắt ngờ ngợ như thế. 

Tối, cô Hồng lê lết sang nhà tôi, oà lên khóc. Tiếng khóc của cô bật ra bay vào đêm xa lắc. Trong khoảnh khắc, răng cô cắn chặt, môi tứa máu, tiếng khóc tắt lịm, chui ngược sâu vào khoảng lòng giông gió. Mẹ đuổi tôi ra ngoài, kéo ri đô, sập cửa lại. Tôi đứng co ro bên mép cửa. Mắt tôi nhắm nghiền, không dám mở ra nhìn vào bóng tối. Lúc chiều, người ta vừa bốc ngôi mộ to ở ngay cạnh khu tập thể, cách chỗ tôi đứng chỉ mươi bước chân. Trong đầu tôi chỉ toàn xương trắng và mây mù trắng. Tôi rúm người. Cái rét luồn qua cổ áo, như một sợi dây thòng lọng thít chặt vào da. Tôi úp mặt vào bức tường bằng đất sét trộn rơm mốc meo, nham nhở, răng cắn chặt vào mấy cọng rơm tòi ra từ mảng đất vàng cháy khét. Sau lưng tôi là bụi tre ông Kỷ. Nơi mà người ta bảo hàng đêm vẫn có tới vài chục con lợn trắng nối đuôi nhau quay vòng, nhảy múa. Nhảy múa xong lũ lợn trắng béo tròn ấy leo tót lên ngọn tre, treo lơ lửng trên đó, chờ người đi qua là nhảy ụp xuống, ôm lấy đầu, bịt lấy mắt người đi đường và dẫn họ lên trên rú Đọi. Người ta nói, chú Kiên bốn mươi tuổi lơ ngơ như trẻ lên hai là vì từng bị lũ lợn bắt lên rú Đọi.  Miệng tôi cắn chặt mảng tường đất sét. Ấm nóng và bình tâm. Nhưng cái lưng tôi, nó vẫn phơi ra giữa ngôi mộ và những đàn lợn trắng. Mồ hôi chảy tràn theo dọc sống lưng, buốt lạnh theo từng cơn gió thổi. Tôi chờ cánh cửa mẹ mở. Chờ mãi. Chỉ có tiếng khóc ngằn ngặt của thằng em trai hai tuổi của tôi và thỉnh thoảng là tiếng rên mím chặt đau đớn của cô Hồng.

Tôi căm chú Sơn, người đàn ông thấp lùn, cụt chân, tàn ác. Ngày trước, theo lời dạy của mẹ, tôi kính chú. Bởi chú là người lớn, còn bởi chú là thương binh. Nhà chú và nhà tôi, gần nhà xa cửa. Là vì căn hộ tập thể được ngăn đôi, nhà tôi đi lối trước, nhà chú đi lối sau, mặt nhà chú úp hẳn vào rú Đọi, lối vào nhà chằng chịt rễ cây dại của rú thả xuống. Ngày chú viết đơn kiện lên Ban giám hiệu nhà trường, đòi quyền đổi nhà, giữa cái nắng đầu hè chói gắt, giữa những đám lá bị gió Lào thổi quăn queo trên sân trường vắng hoe, chiếc chân gỗ chú Sơn vặn xoáy từng bước. Tiếng gậy chống chân của chú gõ xuống đá sỏi lộc cộc, rắn câng. Vượt qua tiếng đọc ê a đám trẻ lớp một, chú Sơn đến trước cửa phòng ông Hiệu trưởng, giơ chiếc gậy chống chân lên tận mặt ông, chú gân cổ nói “Nhà ông Hải (bố tôi) thương binh, tôi cũng thương binh. Răng ưu tiên nhà nớ ở mãi phía trước. Nhà tui úp mặt vào rú Đọi, úp mặt vào cái cống nước thải của cả khu tập thể đến bao giờ?”. Chú làm ầm ĩ. Đám học trò nheo nhóc thò hết đầu ra cửa sổ, kéo nhau tràn dần ra cửa chính ngó chong chong lên dãy nhà Ban giám hiệu. Mấy thầy cô rời lớp, túm tụm vào nhau bàn tán. Trường lớp lúc ấy như chợ vỡ.

Bố về, nhìn mấy lỗ giấy dầu ở cửa chính bị chú Sơn lấy gậy chống chân đâm thủng mà ức. Bố bỏ đọc sách, xoay lưng trần cả ngày trời ra dán những lỗ thủng đen tròn ấy. Bố sợ mùa đông, gió rú Đọi luồn vào cắt da cắt thịt ba mẹ con. Mẹ bảo, “Hay đổi cho nhà người ta?”. Bố tôi vênh mặt. “Thách cả nhà chú ấy”. Tôi nghe người ta xì xào, rằng bố tôi và chú Sơn đều là thương binh, nhưng bố tôi có nhiều huy chương hơn, hơn nữa bố tôi người thành phố, đang làm việc ở Tỉnh đội, chú Sơn nông dân, suốt ngày còm rom ở nhà chăn lợn, địch sao nổi bố tôi?

Trong nhà, thằng em tôi vẫn khóc ngằn ngặt, tiếng mẹ tôi xuýt xoa khe khẽ, tiếng cô Hồng buốt nhói, quằn quặn. Tôi cảm thấy như cũng đau ở chỗ kín của mình. Cứ mỗi lần, cô Hồng lê lết sang nhà tôi, mỗi lần tôi phải ngồi úp mặt gặm rơm và đất sét như thế này cảm giác đau ấy lại trồi lên. Một lần, vì tức thằng Thắng không đánh lại thằng con trai lớp trên đánh tôi, tôi đã mất ngủ. Phía bên kia ri đô, tôi nghe tiếng mẹ rấm rức khóc. Mẹ nói trong màn nước mắt “Chú Sơn ác quá! Ai tàn bạo đến mức dùng kìm kẹp vào phần kín của vợ bao giờ?”. Bố tôi bảo “Chú ấy từng phải ngồi nhà tù địch, chịu tra tấn còn tàn bạo hơn thế”. Mẹ tôi ấm ức “Ngồi tù để đưa những hình phạt tàn bạo của nhà tù về dạy vợ sao?”. Bố tôi đấu dịu “Nhưng cô Hồng cũng có lỗi, thất tiết khi chồng đang ở ngoài mặt trận”. Mẹ tôi cãi “Ai bảo chú ấy không chịu thư từ gì về”. “Chiến trường chứ có phải bục giảng của các cô đâu mà thư với từ”, bố nặng giọng. Mẹ giận, quay người vào tường. Một lúc, bố dịu lại “Chuyện bên sông vợ chồng cãi nhau. Thôi, em ngủ đi.”. Mẹ chấm nước mắt, cố nằm yên. Được một lúc, bố gáy vang như sấm. Mẹ vẫn chưa ngủ. Tôi nằm im thít. Tưởng tượng cảnh chú Sơn dùng kìm kẹp chỗ kín của cô Hồng. Tôi cắn chặt răng lại, từ khoảnh khắc ấy, tôi hay thấy đau ở chỗ kín của mình. Và như một phản xạ tự nhiên nhất, mỗi lần gặp cô Hồng tôi lại thường nhìn xuống phía dưới của cô. Có lẽ cả khu tập thể này, chỉ có tôi mới có cái nhìn kỳ quái ấy. Vì lẽ, cả khu tập thể này, ngoài mẹ tôi, bố tôi, và tôi ra, chẳng ai thấu chuyện của cô. Dĩ nhiên, bố mẹ tôi, cô Hồng cũng không hay rằng tôi biết chuyện. Tôi bắt đầu lầm lì khi cất giữ bí mật của người lớn. Tôi bắt đầu lầm lì mỗi khi nhìn thấy cái chân gỗ của chú Sơn.

Cánh cửa bằng giấy dầu đen thui xiêu vẹo mở ra, cô Hồng lê lết đôi chân, chúi đầu trên con đường chằng chịt rễ cây lần sâu vào bóng tối. Mẹ gọi tôi vào ẵm em để mẹ còn thu dọn những lọn bông trắng dính đầy máu và cồn lênh lênh trên mặt chiếu. Mùi tanh tưởi xộc lên. Tôi ôm thằng em sang chõng nằm. Bắt chước mấy câu ru em của mẹ, tôi cất lên cái giọng dậy thì nghèn nghẹn:

Thân em như giếng nước bên đàng

Người khôn rửa mặt ơ người phàm rửa chân.

Mẹ xổ đống bông băng giữa nhà, bưng chặt lấy miệng tôi, “hát khẽ thôi con, chú Sơn bên nhà nghe thấy thì rách việc”. Rồi như chợt hiểu ra điều gì, đôi mắt mẹ lại nhìn tôi ngờ ngợ.

Sáng, cô Vân sang biếu nhà tôi một ít lòng lợn. Khu tập thể giáo viên bằng vuông chiếu, nhưng lợn ở còn nhiều hơn người ở. Người đói bóp bụng lại không ai biết, nhưng mỗi lần nhà cô nào dạy tận tiết năm, trưa trật, lũ lợn chưa được ăn là chúng kêu gào ầm ĩ, làm loạn khu tập thể. Éc éc, u u, éc éc, grừ, grừ, éc éc… những âm thanh hỗn loạn lồng lên trong những trưa nắng khê nồng. Gió Lào quạt thổi mùi phân lợn ngập ngụa không gian. Đến cái nắng của khu tập thể đôi khi cũng xanh tái màu phân lợn. Gần như ngày nào, trong khu tập thể cũng có người bán lợn. Thành lệ, cứ mỗi lần bán lợn, chủ nhà dành lại ít lòng đi biếu nhà bên cạnh. Mẹ nhìn khúc lòng trắng thơm ngon, khen con lợn nhà cô Vân béo. Rồi mẹ hỏi số cân, hỏi lỗ lãi, hỏi ai giúp bắt lợn. Đến đây, mắt cô Vân sáng lên, cô nói khẽ, chừng như sợ cô Hồng đang ở bên cạnh nghe thấy. “Chú Sơn bắt giúp đấy. Chú ấy thật tốt. Bắt xong lợn, tiện tay, chú ấy dọn sạch chuồng phân cho em luôn. Chị Hồng thật tốt phúc quá! Ai lại thất tiết với chồng khi chồng ra trận, không bị chồng bỏ, lại còn được chồng nuôi con riêng cho”. Cô Vân nói xong, thở hắt ra. Mẹ ừ hữ trong họng. Chồng cô Vân là kỹ sư điện. Cơ quan đóng tại Hà Nội. Nhưng nghe đâu chú theo công trình, đi biệt, có khi hai ba năm mới về thăm mẹ con cô một lần. Về ở chưa đầy tuần chú lại vội vã ra đi. “Buồn quá, khu tập thể buồn hắt buồn hiu thế này, lại toàn mùi phân lợn, sống không nổi?” có lần chú than với mẹ vậy. Lần ra đi nào, bao nhiêu tiền tích góp bán lợn của cô Vân, chú mang đi sạch. Chú đi bữa trước, bữa sau cô Vân đã lo gửi thằng Tài cho mẹ tôi rồi đạp xe xuống làng tìm mua lợn giống. Rồi hết thảy mọi việc lớn nhỏ trong nhà lại đến tay cô. Có lần cô bán lợn, người ta vào mua ngay lúc cô đang chuẩn bị áo xống đi dạy, vội quá, không kịp thay quần áo, cô lao vào bắt lợn. Cái quần lụa đi dạy duy nhất của cô bê bết phân. Cô tức tưởi chạy sang mẹ, mẹ cũng chỉ có độc một chiếc quần pho đi dạy. Mẹ dạy tiết sau, nhường quần cho cô Vân lên lớp tiết trước. Trống vừa đánh, cô Vân lại tất tưởi chạy về thay quần cho mẹ lên lớp. Hôm nay, cô Vân bán lợn, được chú Sơn giúp, lên lớp sạch sẽ, cô ơn chú là đúng thôi. Hình như lúc đi ra khỏi cửa nhà tôi, mắt cô rơm rớm nước. Tôi đang nghĩ vẩn vơ đến cô Vân thì tiếng chú Sơn quắn vặn lên. “Ăn hoang thế hả? Mồm sứt hay sao mà vung vải cơm ra đất thế hả? Ở chiến trường bố mày đây chỉ được nửa bát cơm mỗi ngày, nửa bát cơm thấm máu đồng đội cơ đấy?”. Tôi nghe tiếng khóc thét của thằng con cô Hồng, rồi tiếng cô dỗ thằng bé nghèn nghẹn.

Nửa năm trước, bố đột ngột trở về, đột ngột tuyên bố: “Cả nhà chuyển ra thành phố. Ở cái khu tập thể chuồng lợn này chừng ấy năm là đủ lắm rồi”. Mẹ bất ngờ, lúng túng, luống cuống đến quên cả mời lái xe vào nhà uống nước. Gã lái xe nhìn mẹ, nhìn tôi rồi nói nhỏ với bố: “Anh đưa mẹ con chị ấy ra thành phố chăm sóc là đúng. Mẹ con chị ấy gầy gò, quắt queo. Thương quá!”. Rồi chờ cho bố tôi vào hẳn trong nhà, gã nói thầm: “Tơ tướp quá, chẳng ra dáng vợ con thủ trưởng gì cả”. Tôi ấm ức nhìn gã. Nhưng gã đang lại chăm chắm nhìn vào bộ ngực nuột nà của cô Hoàng.

Mỗi lần bố tôi về, mỗi lần bố tôi cao lớn oai vệ bước xuống chiếc xe con màu xanh, cô Hoàng lại bỏ cả bữa nấu cơm ra nhìn bố tôi chăm chắm. Mẹ lúi húi trong nhà, không biết điều ấy. Chỉ có tôi, đứng oai vệ canh cái ô tô cho bố mới nhìn thấu rõ cái nhìn của cô. Tôi căm ghét cô Hoàng, nhưng nói điều này ra cũng bằng thừa, vì cả khu tập thể này có ai là không ghét cô. Mấy lần, giáo viên khu tập thể họp lại, ký tên vào đơn, muốn “trục xuất” cô Hoàng ra khỏi nơi ở, nhưng chẳng bao giờ làm được. Người ta bảo, ông Hiệu trưởng, lẫn hai ông Hiệu phó đều ngủ với cô, ai còn dám há mồm há miệng đuổi cô nữa. Cả khu tập thể này, duy nhất nhà cô Hoàng là không có mùi phân lợn. Nhà cô bao giờ cũng thơm tho. Vào bữa nấu cơm, đi ngang qua nhà cô mùi thức ăn dậy thơm điếc mũi. Chả thế mà thằng Thắng con cô, bằng tuổi tôi mà cao lộc ngộc, cao hơn hẳn tôi những hai cái đầu. Nó “ăn cơm của cả thiên hạ”, đó là cách mà các cô chú trong khu tập thể vẫn thường nói về cái sự cao lớn của thằng Thắng.

Việc người ta đến đánh ghen cô Hoàng xảy ra như cơm bữa. Người đàn bà nhẹ gan thì đứng chửi bới trước cánh cửa đóng im ỉm của cô, người mạnh gan thì xông cửa vào tát cô, người ghen dữ dằn nhất thì cầm kéo đè sát cô xuống đất, xẻo trụi mái tóc dài của cô. Nhưng cô Hoàng lành da mát thịt, má hằn mười ngón tay, cổ đầy vết xước rớm máu, chỉ mới vài ngày cô náu mình trong nhà thì hôm sau đã lành lặn, tươi sáng trở lại. Cô dư tiền để gửi ra phố mua một bộ tóc giả. Tóc giả đủ màu, trông cô thậm chí lại còn đẹp hơn, “Tây” hơn như cách mấy thằng con trai lớp chín bình luận.

Một lần, vào dịp bố nghỉ phép, cô Hoàng bị đánh ghen. Chuyện cơm bữa, cả khu tập thể không ai buồn ngó ra. Chú Sơn vẫn luôn miệng chửi thằng con mồm sứt ăn vung vãi cơm, hoang phí. Mẹ thì lúi húi nấu canh cua đãi chồng. Cô Vân lễ mễ bưng nồi cám lợn nóng ra cửa đón gió khuấy cho nguội, còn kịp cho lợn ăn trước giờ lên lớp. Bố ngồi nơi chiếc bàn con hướng ra cửa sổ đọc sách. Đến đám con nít chúng tôi cũng chẳng thèm túm lại hò reo như những lần trước. Những lần trước, mỗi lần cô Hoàng bị đánh ghen, cả lũ chúng tôi chạy xung quanh người cô, chạy xung quanh nhà cô hò hét, “đánh đi, đánh con đĩ ấy đi, đánh đi…”. Sau mỗi lần như thế, lũ trẻ con chúng tôi khản cổ. Người đàn bà cầm con dao bầu chọc tiết lợn rượt đâm theo cô Hoàng, ánh thép loang loáng dưới  nắng gắt. Hai chân bà bập bịch chạy, miệng hét lớn: “Bà giết con đĩ năm lần bảy lượt cướp chồng bà. Bà giết mày để thiên hạ ơn bà”. Không cần phải ngó ra tôi cũng biết là bà Bưởi bán thịt lợn ở chợ. Bà Bưởi to béo, giọng nói oang oang như đàn ông. Mẹ tôi, thỉnh thoảng, những lúc bố về, chưa có lương, vẫn thường bảo tôi ra chợ mua chịu thịt của bà. Có lần, vừa sáng sớm, bà đã vào khu tập thể đánh ghen. Cái quần nửa ngắn, nửa dài trên người bà mặc lộn ngược, những đám xơ chỉ râu ria xổ ra ngoài. Bận ấy, người lớn, trẻ con của cả khu tập thể được trận cười vỡ bụng. Cô Hoàng chạy vòng vèo, bắp chân tròn trắng của cô xéo nát cả mấy luống bắp cải vừa mới cuộn bông. Rào gai níu vào tay áo, níu vào gấu quần lụa của cô tơ tướp. Cô Hoàng muốn lao vào một nhà nào đó để tránh lưỡi dao nhưng cánh cửa nhà nào cũng đóng chặt. Chợt có tiếng thằng Thắng kêu thét lên. Tôi bật như lò xo nhảy ra ngoài. Bố tôi cũng lao bật ra ngoài. Cô Hoàng trầy chân, ngã xuống hố ngôi mộ vừa mới bốc, vai cô bị đâm, máu loang khắp tấm áo phin trắng. Thằng Thắng đứng trên miệng hố khóc lóc thảm thiết. Bà Bưởi hả hê, réo ầm lên. Bà đi xoay tròn trên miệng hố. Cô Hoàng tã tượi như một con mèo mướp gặp bão. Bố tôi lao ra, chỉ bằng mấy miếng võ, khoá chặt tay bà Bưởi. Cô Hoàng kiệt sức, nằm lịm dưới đáy ngôi mộ trống. Bà Bưởi nhảy chồm chồm lên trong người bố. Bố ẩy bà ra cổng. Bà đứng ngoài rào, mắt vằn quặn máu, tay khua khua dí dí con dao bầu về phía mẹ con cô Hoàng. Đàn lợn khu tập thể bị đánh thức, réo ầm ĩ. Éc éc, u u, grừ, grừ, éc éc… Bố nhảy xuống hố, bế bổng cô Hoàng về phòng. Thằng Thắng lẽo đẽo theo sau, nước mắt nước mũi hắn hoà trên khoé miệng nhễu nhượi. Chừng nửa tiếng sau bố trở về nhà, quần áo bố lấm lem máu của cô Hoàng. Sau lần ấy, chú Sơn được dịp trả đũa bố. Chú bảo: “Đem võ đánh Tây về cứu gái điếm”. Những câu chú nói, không vào tai bố tôi nhưng ngày nào cũng xơi xơi vào tai mẹ. Mỗi lần nghe, mẹ điếng người, lặng ngắt.

Lần công tác sau đó, bố ghé qua nhà. Mẹ vì quá nể lũ học trò chèo kéo nên đi xem văn công trên rạp hát rú Đọi. Tôi ngồi nghe ca cải lương mà bụng dạ nhấp nhổm không yên. Tôi muốn chạy ào về nhà nhưng lại sợ một mình qua bụi tre nhà ông Kỷ. Tôi sợ đàn lợn trắng ngoắc mình trên cao chụp xuống tôi rồi lôi tôi lên tít rú Đọi. Tôi sợ… Tôi véo đau vào tay thằng Lương. Thằng em khóc thét. Tôi lấy cớ ấy để đòi mẹ về nhà. Khu tập thể chìm trong bóng đêm. Có đốm sáng đi từ nhà của chúng tôi đi ra. Mẹ tôi gọi giật “Ai đó?”. “Nhà hết diêm. Tôi qua xin tí lửa”, cô Hoàng vừa nói vừa bước liến thoáng trên bậc thềm. Bóng áo phin trắng của cô lẩn trong đêm, toả mùi nước thơm dìu dịu. Trong nhà, bố vẫn chong đèn đọc sách. Mẹ ru thằng em ngủ một lúc, bỗng bật dậy. Mẹ mở góc tủ, mặt tái dại. Túi tiền bán lợn sáng nay không cánh mà bay mất. Tiếng mẹ thở dốc, suýt bật khóc. Bố thả sách xuống bàn, mặt cũng tái dại. Rồi bố đứng như trời trồng nhìn mẹ bới tung cả đống quần áo trong tủ. Nước mắt mẹ bắt đầu rỏ xuống, giọt ngắn, giọt dài. Giọng mẹ cay đắng: “Hay là anh… anh … anh…”. Chỉ nói được vậy, mẹ gục xuống. Bố vẫn đứng trân trân. Cuốn sách chết cứng trên tay ông. Tôi nằm sát cửa sổ, chợt nhìn thấy cánh tay thằng Thắng thò vào, thả bên người tôi cái túi đựng tiền bán lợn của mẹ. Thả xong hắn biến mất. Tôi cầm túi tiền chui ra khỏi ri đô, đưa cho mẹ. Mẹ quắc mắt quát tôi: “Con lấy từ bao giờ hả?”. “Lúc chiều”. Tôi đáp tỉnh queo, rành rọt. Tôi liếc xéo lên mặt bố, thấy rõ nỗi kinh hoàng của ông. Mẹ vớ cây thước dạy học trò vụt lên người tôi. Tôi không thèm khóc. Tôi đứng cắn răng cho mẹ đánh. Bố tôi vẫn đứng im bất động. Tôi giương hai con mắt thô lố nhìn vào mặt bố. Nhìn mãi, nhìn mãi… cho đến khi cơ thể tôi đổ xuống sàn đất lạnh.

Sáng hôm sau, bố đi thật sớm. Ông đi trước khi tôi kịp thức dậy. Tôi nghe mẹ lí nhí xin lỗi chồng, rằng mẹ đã trót nghĩ sai về bố, rằng tại lúc mẹ về, mẹ thấy cô Hoàng đi từ nhà đi ra, rằng…

Bố không nói gì, lẳng lặng xếp đồ vào ba lô. Tôi thức dậy, đau ê ẩm cả người, nhưng thấy nhẹ nhõm vì không phải đối mặt với bố.

Mẹ vẫn ngồi thẩn ở mép giường. Mẹ không quyết định nổi là nên chuyển nhà hay ở lại khu tập thể. Cô Vân sang động viên mẹ chuyển. “Vì tương lai chị em cái Thảo, chị à!”, giọng cô Vân buồn buồn. Chú Sơn đứng ngoài sân cười hềnh hệch: “Chị đi, nhất quyết viết đơn cho vợ chồng tôi chuyển ra phía trước đấy!”. Đám học trò lớp mẹ đứng lố nhố ngoài sân, mấy đứa con gái đưa tay quẹt nước mắt. Mẹ nhìn thẩn con đường lên trường. Con đường mòn vẹt bước chân mẹ suốt hai mươi năm nay. Con đường mẹ quen đến từng viên sỏi. Tiếng đọc bài ê a của lũ trẻ dội gắt vào ngực. Tiếng trống khiến tim mẹ rộn lên, luống cuống, bàng hoàng… Chừng như có cơn lũ quét nào vừa đi ngang lòng mẹ.

Nhà tôi không chuyển, chú Sơn thỉnh thoảng lại rin rít: “Nửa đời úp mặt vào súng đạn, nhà tù, nửa đời còn lại úp mặt vào rú Đọi, vào cống nước thải của cả khu tập thể”. Bố về ngày càng thưa hơn trước. Chú Sơn được thể, mỗi lần đi ngang qua cửa nhà tôi lại lấy gậy chống chân chọc thêm vài lỗ. Cánh cửa giấy dầu nhà tôi, đen xỉn lại còn lỗ chỗ, trông như tấm bia hứng đạn ngoài thao trường. Bố về nhìn rõ cảnh ấy, nhưng không còn bực tức như trước. Bố không còn đọc sách mỗi lần về nhà, cũng không còn xoay trần ra dán những lỗ thủng ấy nữa. Nhiều lần, tôi thấy bố bước chân vào nhà mình ngập ngừng như bước vào nhà người lạ. Người mẹ vốn khô gầy, giờ càng khô gầy hơn. Mẹ vẫn mang nỗi ân hận là đã nghi ngờ oan cho chồng. Mẹ vẫn day dứt vì mình có lỗi. Vì thế, những lần hiếm hoi bố về, mẹ lại tất tả xuống chợ, lụi cụi cả ngày dưới bếp để nấu cơm cho bố. Những bữa cơm đắng nghét như thế, tôi thường sợ hãi bỏ trốn.

*

*     *

Mùa đông, khu tập thể chìm trong gió rú. Những cơn gió rét buốt, thổi u u qua kẽ lá, chạy dài dọc bờ thềm đất của khu tập thể. Những cánh cửa bằng giấy dầu đen kịt, đóng im ỉm cả ngày. Gió xuyên qua những lỗ giấy dầu thủng trên cánh cửa, táp thẳng vào khoảng lưng mẹ và em Lương. Chiếc ri đô che lối vào giường nằm bay phần phật. Tảng sáng, sương trắng từ những ngôi mộ vừa mới bốc trên rú Đọi bay lễnh loảng trong không trung, quấn lên những dây phơi quần áo chằng chịt, tơ tướp, lạnh lẽo. Những xác rơm phơi ra ngày một nhiều trên mảng tường đất. Lũ chuột đói co cắp dưới hào rãnh, chờ đến đêm lên gặm trộm xu hào. Những cây bắp cải to như đầu người bị chuột gặm lở lói. Sau mỗi trận gió rung tường, là tiếng rên khe khẽ của chú Sơn ở bên kia bức vách. Mùa đông năm nay, những mảng thịt treo trên bắp chân gẫy của chú Sơn lại đỏ tấy lên, đau nhức. Cô Hồng ít phải lê lết sang nhà tôi hơn. Mi mắt cô sụp xuống bởi suốt ngày cúi băm rau lợn. Đàn lợn nhà cô đông nhất trong khu tập thể. Thường người ta chia đôi căn nhà, nửa người ở, nửa lợn ở, nhưng chú Sơn nhất quyết dành hai phần ba nhà để nuôi lợn. Một phần ba còn lại dành để ba con người sinh hoạt. Ngày thường, trở ra trở vào đã bấp mặt nhau, giờ chú Sơn nằm một chỗ, mẹ con cô Hồng đi ra đi vào đều phải trèo qua phía dưới chân cụt của chú. Cô Hồng tất bật, hết cho con ăn, chồng ăn, lợn ăn, lại đến thuốc chồng uống, thuốc con uống… Người cô quắt lại. Nhưng hình như trong đôi mắt cô ít nước hơn dạo trước.

Mùa đông này tôi tròn mười sáu tuổi. Mười sáu tuổi mà vẫn bé tẹo như đứa bé lên mười. Lại chẳng có kinh kiếc gì. Tôi vẫn chưa hết đau ở chỗ kín của mình. Mỗi lần nhìn thấy chú Sơn, nhìn thấy cái chân gẫy của chú, nhìn thấy chú cầm cái kìm trong tay là tôi đau dữ dội. Đau như có người nào đó đang xuyên suốt thanh sắt nóng vào phía dưới người tôi xuyên lên tận đỉnh đầu. Đau ngất lịm. Nhiều lần mẹ nhìn bộ mặt đau đớn của tôi mà khiếp đảm. Cô Vân dúi vào tay mẹ ít tiền bán lợn và bảo mẹ đưa tôi đi khám, cô có người em họ là bác sỹ trên bệnh viện huyện. Cô Vân và mẹ mất hơn nửa ngày trời đưa tôi đi khám. Ông bác sỹ còn trẻ, nhìn vào đôi mắt thô lố của tôi mỉm cười: “Cháu bình thường”. Cô Vân cãi: “Bình thường sao chẳng chịu lớn? Bình thường sao mười sáu tuổi chẳng có kinh nguyệt gì?”. Mẹ tôi níu tay cô Vân, kéo ra ngoài. Tiếng mẹ thở dài khe khẽ: “Về thôi em”. Cô Vân xoa đầu tôi: “Tội nghiệp bé con.”

Tôi lại thấy tội nghiệp cho cô Vân. Mấy lần cô than nhớ chồng, mẹ bảo: “Hay em thu xếp đi thăm chồng một chuyến. Đưa thằng cu Tài sang ở với chị, chị trông cho dăm bữa nửa tháng”. Cô Vân mếu máo: “Anh ấy đi lắp cột điện, hết Bắc lại vô Nam, hết cột này đến cột khác… biết đâu mà tìm hở chị. Vả lại em sợ… em sợ anh ấy đã lấy vợ ở đâu đó… em sợ… thà em không biết còn hơn”. Chồng cô Vân không lấy vợ ở tận đẩu tận đâu, chồng cô lấy người ngay dưới làng. Điều này, chỉ mình tôi biết. Lần ấy, tôi vào làng lấy rau lợn, vì bố về, không muốn đối mặt bố nên tôi nán lại hái rau, dềnh dàng tận tối. Trời nhá nhem, tôi thấy chồng cô Vân dìu một người đàn bà chửa vượt mặt đi về phía đường cái quan. Tiếng người đàn bà la đau oai oái, kêu chú đi chậm lại. Chú gắt: “Chậm để cả thiên hạ nhìn thấy mà chết à?”. Người đàn bà bật khóc, dừng bước. Biết mình lỡ lời, chú im lặng. Người đàn bà khóc to hơn, gọng tức tưởi: “Nào tôi có đòi hỏi gì đâu, nào có được cưới xin đàng hoàng gì đâu?”. Chú quay ra ôm lấy vai người đàn bà, xoa tay lên má, lên cổ của người đó. Người đàn bà vẫn chưa hết khóc, chưa hết vùng vằng. Bỗng chú quỳ gối xuống, vạch làn áo mỏng hôn lên chiếc bụng to tròn của người đàn bà. Chú hôn mãi, hôn mãi, cho đến khi người đàn bà kia hết khóc, hết tức tưởi. Chú đứng lên, người đàn bà dịu dàng ngã vào vai chú. Hai người quấn vào nhau cùng bước.

Tôi ngồi bệt xuống vệ cỏ, ôm lấy rổ rau lợn đầy bùn. Bùn luễnh lên trong sương đêm, hăng hắc, nồng nồng, nghẹt thở. Tôi biết, ở nhà lúc này, cô Vân đang quần quật cho đàn lợn ăn tối và thằng cu Tài thì đang đứng vịn thành cũi khóc ré đòi mẹ. Bóng chồng cô Vân và người đàn bà mất hút, rồi hiện ra nhờ nhờ từ phía mấy ngọn đèn treo dẫn ra đường cái quan. Tôi cắp rổ rau về nhà, chẳng kịp rửa tay, chạy ào sang bế thằng Tài. Cô Vân quát: “Chị Thảo bẩn quá! em Tài vừa tắm xong đấy!”. Tôi thả thằng Tài vào cũi. Thằng bé nhìn tôi cười, nhe cả hai cái răng cửa bé tẹo. Tôi ngồi lùi lại ở góc nhà, ngắm cô Vân. Tôi muốn so sánh cô với người đàn bà chồng cô vừa ấp ôm mà không thể nào so sánh được. Tôi lại tưởng tưởng ra cảnh chồng cô Vân cũng đã từng quỳ xuống hôn lấy hôn để lên bụng cô (khi ấy chắc thằng Tài đang ở trong bụng cô). Lúc ấy, cô có thôi khóc, có nũng nịu như người đàn bà lúc nãy tôi thấy không? Cô Vân quát tôi lần nữa “Chị Thảo về rửa ráy tay chân đi chứ?”. Tôi giật mình, lùi lũi bước ra cửa. Thềm đất lạnh ngắt. Tôi vừa đi vừa tự hỏi, không biết chồng cô Vân và người đàn bà kia đã đi đến đâu?

Mùa đông này, thằng Thắng lằng lặng, buồn bã. Áo xống hắn phong phanh. Mùa đông mọi năm, hắn bao giờ cũng là thằng ăn mặc ấm áp nhất khu tập thể. Hắn nhiều quần áo đẹp. Chẳng như đám trẻ con của khu tập thể, chẳng như tôi, suốt mùa đông chỉ độc một chiếc áo len màu cứt ngựa. Mà chiếc áo ấy, mẹ đã rơi nước mắt khi bốc thăm trúng tem phân phối ở trường. Trước khi thằng Thắng ra khỏi cửa, cô Hoàng bao giờ cũng gọi níu lại âu yếm quàng thêm chiếc khăn lên cổ hắn. Có lần, bố nhìn thấy cảnh ấy, mắt ánh lên, cháy khát. Tôi đọc được trong mắt bố nỗi thèm khát được đôi bàn tay mềm mại của cô Hoàng quàng khăn ấm lên cổ mình. Mẹ chẳng bao giờ quàng khăn lên cổ chị em tôi cả, nói chi đến quàng khăn lên cổ bố. Mẹ lúc nào cũng đầu tắt mặt tối với lũ lợn, với máy xay lúa (mẹ làm hàng xáo) và với lũ học sinh nheo nhóc. Nhà trường - máy xay lúa - chợ - chuồng lợn, đó là bốn nơi mẹ quay cuồng đi lại, bốn nơi chiếm nhiều thời gian của mẹ nhất. Vả lại, cả hai chị em tôi cũng chẳng có lấy cái khăn nào. Lúc đi đường rét quá, tôi thường rụt cổ lại như rùa, rồi kéo cổ cái áo len cứt ngựa lên cao, hai tay giữ chặt lấy, thế là cổ ấm hơn một chút.

Từ dạo bố tôi ra tay giúp đỡ cô Hoàng thoát chết khỏi vụ đánh ghen, nhà cô yên ổn hẳn. Không còn thấy người ta sấn sổ đến túm tóc túm tai cô Hoàng như mọi bận. Nhưng hình như việc này, cả khu tập thể cũng chẳng ai buồn quan tâm. Người ta suốt ngày chỉ hỏi nhau giá lợn giống, giá lợn hơi, giá cám, giá rau lợn… Chẳng ai để ý dạo này cô Hoàng ít tiếp khách, ít bị đánh ghen, mắt cô không còn cháy rực như trước mà thăm thẳm buồn. Thi thoảng cô liếc vào nhà tôi, liếc nhìn ra con đường dài trống trơn trước ngõ thở dài. Cô bắt đầu quên khuấy không quàng khăn lên cổ thằng Thắng mỗi lần hắn ra khỏi nhà.

Suốt mùa đông, bố không về lấy một lần, không có cả lấy một lá thư. Mẹ nằm lùi sâu trong chiếc giường đôi trống trơn giấu nước mắt. Cuối đông, tôi thấy mắt cô Hoàng vụt sáng dậy, rồi cô xăm xắm cắp làn đi ra đường cái quan. Cô bắt đầu vắng nhà theo từng đợt, có đợt lên đến cả tuần. Thằng Thắng phải tự đi chợ, tự thổi cơm. Có hôm hắn lên lớp mặt còn lem luốc nhọ nồi. Cả lớp ùa vào trêu hắn. Hắn cắn răng chịu đựng, mắt hắn nhìn sâu vào mắt tôi ầng ậc nước. Hắn cảm thấy rõ dạo này bị mẹ bỏ rơi. Hắn không biết mẹ hắn đi đâu. Thương cảnh hắn cô đơn lùi lũi, cả trên lớp lẫn ở nhà, nhiều bận, tôi định đánh liều chơi với hắn nhưng lại sợ. Các cô chú trong khu tập thể vẫn cấm ngặt trẻ con bước vào nhà cô Hoàng. Các nhà khác, trẻ con chạy thông thống vào nhà nhau, chạy ùm ùm vào chuồng lợn để chơi trốn tìm. Thằng Thắng rất ít khi được chơi trò này. Thằng Thắng, cô Hoàng và căn phòng thơm tho của mẹ con cô cách biệt hẳn khu tập thể nhem nhuốc đầy phân lợn. Và giờ, nó cách biệt hơn bởi chỉ có độc thằng Thắng suốt ngày lặng lẽ, lùi lũi trong đó.

Tết. Khu tập thể vẫn chìm trong mùi phân lợn. Vườn rau trước khu nhà có khí sắc hơn. Những luống rau bị chuột gặm bắt đầu lên mầm xanh. Bụi tầm ma trổ hoa vàng chói mắt. Vài cái áo mới được treo cẩn thận trên dây phơi. Thắng rủ tôi đi xem chợ Tết. Hai đứa chạy chân trần một mạch ra đường cái quan. Khu tập thể đầy mùi phân lợn và sương trắng từ những ngôi mộ lùi sâu lại, đường cái quan tấp nập mở ra. Mưa phùn quyện hương trầm trong chiều xuân thơm ấm. Thảng hoặc đôi tiếng pháo lép bép, đì đụp nổ. Những xe bò chở lúa đỗ dọc theo đường lớn. Lúa vàng tràn chấm đất. Lấp loáng những gương mặt người xa quê tìm về, rưng rưng. Thằng Thắng níu áo tôi vào mấy quầy hoa tươi. Hắn hỏi tôi có muốn mua mấy cành vi ô lét tím không? “Có tiền không?” tôi hỏi. Hắn gật đầu và chìa hai bàn tay đầy tiền ra cho tôi thấy. Thì ra, cô Hoàng đã cho hắn nhiều tiền để ăn Tết một mình. Tôi đang lúi húi chọn hoa thì thấy bóng gã lái xe của bố. Ngẩng mặt lên, tôi thoáng thấy cô Hoàng mặc áo phin trắng, quần lụa Nam Định đen bóng vừa bước lên chiếc xe xanh của bố. Gã lái xe đóng sập cửa lại. Tôi váng vất một chút rồi định thần lại. Tôi không muốn thằng Thắng nhìn thấy cảnh này. Tôi giấu hắn giống như tôi từng giấu chuyện chồng cô Vân, giấu chuyện vợ chồng cô Hồng, giấu mẹ chuyện túi tiền bán lợn... Tôi định cất giấu tất thảy thân phận những người trong khu tập thể này vào bụng tôi. Tôi định cất giấu… để rồi tôi lại không thể lớn lên được... Mặc. Tôi sẽ cất giấu... Mồ hôi ướt lạnh, tôi run run nhoài thẳng người, đứng dậy chắn ngang tầm nhìn thằng Thắng. Chẳng kịp nữa, thằng Thắng ngẩng lên, người thẳng dậy, mặt nó cao vượt đầu tôi. Qua ô kính xe phía sau, hắn thấy rõ đầu mẹ hắn đang nghiêng vào vai bố tôi. Chiếc xe lượn lờ, nhảy múa rồi phóng vút theo đường nhựa lớn ra thành phố. Tôi và Thắng nắm chặt mấy cành hoa tím ngơ tím ngắt nhìn theo chiếc xe cho đến khi nó khuất dạng trong hỗn loạn xe lớn bé khác trên đường.

Chiều muộn ba mươi Tết, mẹ cùng cô Vân ngồi gói bánh chưng, mắt nhìn ra con đường hun hút mưa phùn. Đôi tay mẹ và cô Vân xanh lướt, run rẩy trên phiến lá dong. Bóng tối xuống thấp dần, thấp dần ôm lấy con đường dài trước ngõ. Con đường biến mất trong đêm. Tôi nhìn mái đầu của mẹ và cô Vân chụm vào nhau, lúi húi xếp những chiếc bánh chưng tụt góc, vẹo vọ vào nồi mà rớt nước mắt. Thằng Thắng không dám nhìn vào mắt mẹ tôi, hắn ngoảnh mặt bước lùi lũi theo dãy hành lang dài hút dẫn về căn phòng trống hoác của mình. Mẹ bỗng nhìn tôi ngờ ngợ. Hình như mẹ đoán được là mấy hôm trước tôi đã không gửi đi lá thư mong ngóng chồng về ăn Tết của mẹ.

Đêm giao thừa, tôi nằm ngủ mê. Tôi và Thắng chạy ngược lại con đường mà cô Hoàng và bố tôi vừa đi ra, chạy ngược lại con đường mà mấy tháng trước chồng cô Vân cùng người đàn bà kia đã đi ra. Chạy ngược về rú Đọi. Rú Đọi có một sức hút mãnh liệt với đôi chân của tôi và Thắng. Dọc đường về, tôi ngửi thấy mùi bùn non dậy xuân ngai ngái. Mùi rong rêu ẩm ướt. Mùi phân lợn nồng nồng. Mùi rễ cây rú Đọi hăng hắc. Đi ngang qua bụi tre ông Kỷ, Thắng cầm lấy bàn tay tôi đặt lên ngực hắn. Bàn tay tôi im lịm trên vồng ngực cao của thằng con trai, nối chặt vào trái tim hắn. Tự hắn đọc được những câu chuyện về cô Hồng, về chồng cô Vân mà tôi cất kín. Trái tim hắn như một đập nước tràn đầy sắp vỡ tung. Vỡ tung. Nghẹn lại. Vỡ tung. Nước mắt của hắn và tôi vỡ tung. Tôi thấy người mình nhẹ bẫng, những cơn đau ở phía dưới theo nước mắt chảy ra ngoài. Cơn đau đi ra khỏi tôi. Con quái vật ấy đi ra khỏi tôi. Tôi thấy người mình nhẹ bẫng. Tôi đang bay trên mái nhà dài của khu tập thể. Bay trên ngôi trường rong rêu níu giữ trái tim suốt hai mươi năm nay của mẹ. Tôi bay lên cao hơn, thấy rú Đọi mờ sương, bình yên ôm khu tập thể vào lòng. Tôi tỉnh dậy. Thứ nước dậy thì con gái ướt nhẫy đũng quần. Tôi đi qua giường mẹ, rón rén như một đứa ăn cắp để ra nhà tắm. Từ trong màn, đôi mắt mẹ nhìn tôi ngờ ngợ. Tôi lướt đi. Sáng mồng một Tết, tiếng chú Sơn vọng sang cheo chéo, rên rẩm “Ai cho cô nằm đè chân lên chăn bông thế hử? Nát hết chăn rồi còn gì”. Tôi ngước mắt lên nhìn mảnh trời qua buồng tắm không có trần. Trời xám bạc. Mưa bắt đầu phủ bụi êm lên tóc, lên vai, lên khắp cơ thể tôi. Hai bầu ngực tôi căng dậy lên theo từng màn mưa phủ. Tôi thè lưỡi ra hết cỡ, đón lấy những lớp bụi mưa mỏng mảnh, êm dịu, ngọt tê. Trên cao xa, có bàn tay nào vừa vén nền trời xám bạc, thả xuống không gian thứ ánh sáng trinh khiết, miên man. Ánh sáng chảy vào mưa, trôi vào mưa, lấp loáng trên mái nhà tập thể dài lợp giấy dầu đen mốc xỉn.

Tác giả bài viết: DƯƠNG NGÂN HOA

Nguồn tin: www.vannghequandoi.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Giới Thiệu Về Hội

Sau khi rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường, chúng tôi luôn có chung một ước mong là có thể thành lập ra một hội những người đã từng tham gia rèn luyện ở môi trường quân ngũ để có thể thường xuyên trao đổi thông tin về cuộc sống đời thường sau khi hoàn thành xong nghĩa vụ của một người con...

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến chúng tôi thông qua

Do bạn bè giới thiệu

Do vô tình bạn tìm thấy

Do sử dụng các công cụ tìm kiếm trên internet

Phương thức khác

Hỗ Trợ Trực Tuyến

1
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Mã Văn Hải
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Nguyễn Văn Lợi

Sư Đoàn 316 Anh Hùng

Sư Đoàn 316 Anh Hùng