22:12 EDT Thứ ba, 17/10/2017
Nhiệt liệt chào mừng các đồng chí và các bạn đã ghé thăm ngôi nhà chung của những cựu quân nhân Sư Đoàn 316 anh hùng của chúng tôi!

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 23


Hôm nayHôm nay : 2267

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 32634

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7545094

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Trang nhất » Trang Văn Nghệ » Trang Văn Xuôi

Tinh thần ngày cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9 bất diệt

Hình Ảnh Hoạt Động Của Chúng Tôi

Sóng trong vịnh vắng

Thứ bảy - 05/10/2013 23:10
Sóng trong vịnh vắng

Sóng trong vịnh vắng

Gió bất ngờ nổi lên rung chuyển cả đất trời. Tiếng gió rít như có hàng ngàn vạn mũi tên veo véo cùng lao đi. Sóng dềnh lên. Biển chao đảo như sắp bị lật úp đến nơi. Bầu trời đặc quánh như chảo mực tầu bị những tia chớp nhì nhoằng nhoang nhoáng xé toác ra...
“Dông! Lạ nhỉ?... Cữ trời?!”- Chài hoang mang nghĩ.
 
Vùng biển này đúng mười năm trước, ngày này, tháng này và quãng giờ này, cũng từng xảy ra một cơn dông tương tự.
 
Chài đốc thúc con dậy. Có sống giữa trùng khơi như Chài mới thấu hết nỗi “mưa rừng bão biển”.
 
Căn nhà tranh vách nứa của cha con Chài đã cố ý cất tựa vào hốc núi, lại được gông buộc kỹ và ghì xuống đất bằng những cây song cỡ cổ tay vắn thừng vào, vậy mà gió xô đến, tưởng như nó bị ép đến bẹp dí vào vách núi. Không nhổ được căn nhà, những ngọn gió tìm cách luồn lách vào mọi ngóc ngách của giàn gông buộc trên mái lợp để rút đi từng mảng tranh tre mà ném tung lên trời cho hả cơn điên loạn. Gió còn vốc nước ném lên đến đỉnh đảo. Chưa mưa mà nước đã xối xuống ào ào.
 
Biết sức lực con người lúc này trước thiên nhiên chả bõ bèn gì, Chài đành phó mặc căn nhà cho cơn dông thả sức mà vò vặn. Anh hốt hoảng ôm lấy thằng Đáy ấn vào gầm giường rồi phủ phục lên ôm lấy nó.
Cơn dông ập đến bất ngờ rồi cũng ào qua nhanh chóng. Gió chưa lặng, biển chưa yên nhưng luồng gió mạnh đã ào qua bên kia đảo. Anh bước xuống thềm ngơ ngác nhìn vạt rừng trước nhà thấy trống huơ trống hoác. Mấy ngàn cây bạch đàn ba năm tuổi mà anh đã dồn công chăm sóc giờ gẫy ngổn ngang. Một vài cây còn sót lại thì cũng bị gió vặn như xoắn chão đến tướp tơ. Chài đứng nhìn ngao ngán. Tiếc của, cả đêm Chài nằm thở dài cho tới lúc tiếng gà rừng lẫn gà nhà cùng cất tiếng gáy ran. Thằng Đáy đang mơ màng ngủ. Răng thì nghiến trèo trẹo mà nó vẫn quờ quạng vươn tay tìm rồi rúc đầu vào nách bố. Mười ba tuổi, chân cẳng đã dài nghêu, nó đang trổ mã để thành một chàng trai. Chài nâng nhẹ đầu con lên, luồn cánh tay vằn cuộn cơ bắp của mình vào làm gối cho con. Anh vuốt nhẹ mớ tóc xoăn tự nhiên của con và ghì đầu nó vào lòng. Mười năm qua, đây là cái điệp khúc Chài lặp lại hằng đêm niềm hạnh phúc nhỏ nhoi còn lại để nén sâu nỗi buồn vẫn âm ỉ như đống rấm ngún cháy trong lòng. Mắt Chài căng mọng, chăm chắm nhìn vào màn đêm với tâm trạng thổn thức bồn chồn. Nỗi đau đã mười năm trước lại tấy lên tươi rói...
 
...“Gió tháng ba gió ma gió quái”… Đó là những cơn gió mùa đông bắc cuối mùa ập về tạo nên một vùng áp thấp đột ngột giữa biển khơi. Rất nhanh và dữ dội, những cơn lốc xoáy di chuyển không theo phương hướng khiến tàu thuyền trên biển không biết đường nào mà tránh. Chính một trong những cơn lốc tố ấy đã dìm con thuyền của Chài cướp đi người vợ trẻ đang mang thai rồi hất bố con anh lên hoang đảo này. Lúc ấy, thằng Đáy vừa đầy ba tuổi, Chài mới ngoài hai mươi, cái tuổi còn quá trẻ để phải gánh chịu tang thương. Anh cứ ôm con ngơ ngác mỗi buổi chiều nhìn đại dương sóng dồi sùng sục như thể có thù có oán với mình. Anh chẳng nhớ bao nhiêu buổi hoàng hôn mình đã ôm con đứng nhìn cho đến khi biển xám xịt và bóng cha con anh như tạc vào chân đảo...
 
“Mình ơi!... Cứu em với!”... Chài đưa tay dụi mắt. Mình đang thức mà? Tiếng gọi từ đâu nhỉ? Mơ hồ thoảng đến... nhưng rõ lắm. Chài nhỏm dậy. Anh lấy chiếc gối chèn ngang người con, rồi nhẹ nhàng lách ra khỏi nhà, đi vội vàng xuống chân gậc đảo.
 
Cái đảo này nhô hẳn về hướng tây. Đứng từ xa nhìn lại thấy nó tựa mũi một con tàu đối đầu với sóng, lại giống như như bàn tay giơ ra đón mọi thứ vào. Ngày bị đắm thuyền, bố con Chài chỉ bám hờ được vào mảnh ván mỏng manh và nhờ có mom đảo này mà bố con anh thoát chết...
 
Vừa đặt chân đến đầu mom Chài dừng lại đột ngột. Từ lâu đã thành một phản xạ tự nhiên - Anh sợ bị khới lại hình ảnh người vợ trẻ da thịt rách nát, cá cua cắn gặm tả tơi, được sóng đưa vào nhồi kẹt trong hốc đá. Chài quay ngoắt lại. Không thấy gì. Mà nếu có thì nạn nhân đã chết còn chìm trong lòng biển. Chài ngồi xuống một phiến đá suy ngẫm.
 
Mặt trời đang nhô dần lên khỏi mặt nước. Bái Tử Long như một bức khảm xà cừ. Những khối đá đơn côi, lẻ loi buông vào sóng nước. Sương sớm đọng trên ngọn cỏ lá cây làm nó rực lên như dát ngọc. Biển tinh khiết và hoang sơ đến vời vợi... Lẽ ra ngồi trước biển đón nhận những tia nắng đầu tiên thường khơi dậy cho con người niềm sảng khoái. Nhưng với Chài, giây phút rực rỡ của buổi bình minh càng khới bùng lên hình ảnh Ghim - người vợ trẻ đã kiệt sức từ từ buông tay ra khỏi tấm ván chìm hút vào lòng biển mà anh đành bất lực không cách gì cứu nổi.
 
Mười năm qua, hễ cứ sau một cơn dông Chài lại chạy ra đây kiếm tìm và không ít bận anh đã cứu được người. Hôm nay, rõ ràng Chài đã nghe một tiếng gọi, tiếng kêu cứu hẳn hoi chứ không thể là mơ được! Anh vùng đứng dậy và quyết định rà soát một lần nữa. Bước chân đã đưa Chài qua cái ranh giới mà anh thường dừng lại.
 
Thật bất ngờ. Chài đã gặp một bé gái. Nó đã gần như là một xác chết, tay ôm một khúc gỗ nằm bất động đúng trong cái hốc đá mà sóng đã từng đưa vợ anh vào. Điều kỳ diệu nào đã giúp nó sống sót qua cơn dông tố để trôi dạt được đến đây?!
 
*
*      *
 
Ba ngày sau con bé mới tỉnh hẳn. Câu đầu tiên nó hỏi Chài:
 
- Đây là âm phủ hả chú?
 
Thì ra nó ngỡ mình đã chết.
 
Khi biết mình còn sống thì nó đòi gặp người đàn bà đã cứu sống nó. Theo nó kể thì đó là một người đàn bà rất trẻ đã bơi đến và đẩy khúc gỗ vào tay nó.
 
- Cháu muốn biết chị ấy có cứu được bố mẹ và các em của cháu không?
 
- Ở đây không có người đàn bà nào cả! Có lẽ cháu mơ thấy thế.
 
Con bé cứ đờ đẫn câm lặng ngồi cả tiếng đồng hồ nhìn vào lòng biển. Cha con Chài đưa nó lên thuyền mủng, bơi đi lần tìm khắp nơi trong vịnh. Anh phán đoán rồi đến đón lõng ở các luồng nước, và mươi ngày sau anh cũng gom đủ được năm cái xác - những người thân của con bé về mom đảo.
 
Những ngày đầu về sống với bố con Chài, con bé cứ dửng dưng xa lạ. Bữa ăn nó đưa từng hạt cơm vào miệng hờ hững nhai mà mắt ầng ậc nước. Có đêm Chài tỉnh giấc, anh quờ tay ra tận mép giường mà chẳng thấy nó đâu. Anh lao ra ngoài trời, căng mắt nhìn từng hòn đá mấp mô quanh gậc cũng không thấy. Chài ngược lên đảo, lần đến khu mộ. Con bé đang rũ ra bên hòn đá, trước mặt là sáu ngôi mộ nằm xếp một hàng ngang. Chài đứng lặng đi một hồi rồi lao đến choàng tay ôm nó vào lòng. Anh dùng vạt áo lau khô lớp sương phủ bê bết trên tóc nó. Chài đọc được tâm trạng của nó qua nỗi đau của chính mình.
 
- Chú cho cháu được ở lại đây. Cháu đi, các em cháu ai chơi với chúng?
 
Câu nói của con bé làm lòng Chài quặn thắt. Con bé cũng đang lặp lại y nguyên tâm trạng của anh mười năm về trước. Khi bị hất lên đảo, Chài không nghĩ rằng mình lại kí thác cuộc sống vào hòn đảo hoang này. Anh dựng tạm một túp lều che đỡ nắng mưa để nán lại tìm xác vợ. Mai táng vợ vừa qua được một đêm, sáng hôm sau ra thăm thì ngôi mộ đã bị thú rừng ủi tan hoang. Thương xót quá, Chài lại dựng một túp lều ngay bên ngôi mộ để đêm đêm đốt lửa canh chừng. Đến khi nấm mồ Ghim cỏ đã ngời xanh anh cũng thấy cha con mình đã thuộc về hoang đảo.
 
Nỗi đau của con bé dần cũng nguôi ngoai. Một đêm Chài tỉnh giấc thấy nó cũng rúc vào một bên nách mình như thằng Đáy để tìm hơi ấm. Anh đã vươn tay ra kéo cả hai đứa vào lòng. Có thêm đứa con gái nữa khiến Chài tìm lại được cảm giác mình có một gia đình. Một gia đình dẫu chưa trọn vẹn nhưng cũng đủ làm cho cuộc sống nơi hoang vắng sinh động hẳn lên. Con bé tên là Gái, nhưng Chài bảo Gái chưa phải là tên gọi, để chú đặt cho cháu tên là Bến. Con Bến và thằng Đáy quấn quít bên nhau không rời nhưng tranh cãi suốt ngày chỉ vì không đứa nào chịu làm em. Chài đưa ra một cách chọn: Hai đứa so đầu. Thật buồn cười. So vào thì hai đứa đứng bằng nhau chằn chặn. Con Bến bèn đưa ra ý kiến: thằng Đáy còn rất “tồ” nên phải chịu làm em. Rồi chẳng cần thằng Đáy có đồng ý hay không, con Bến cứ ngang nhiên làm chị. Nó thường xuyên lên giọng kẻ cả để quán xuyến công việc và quát nạt thằng Đáy. Lúc thì nó gọi đốc đáo: “Đáy! Sáng bảnh mắt ra rồi còn chưa dậy hử”. Hoặc: “Cởi quần áo ra tao giặt cho. Mày có nhớ mặc đến hôm nay là mấy ngày rồi mà còn tiếc rẻ...”. Thằng Đáy cởi cái áo ra ném vào chậu, còn cái quần thì cu cậu ra bộ ngần ngại. Con Bến lại dẩu mỏ lên. Mắt nó nguýt một cái rõ dài: “Quay mặt đi mà cởi. Bằng cái con sâu đất mà cũng làm bộ!”
 
Dần thì thằng Đáy cũng nhận ra một điều: Nó được sự chăm sóc rất tự nhiên và chân tình từ con Bến. Bao năm nay nó chỉ biết một thứ tình cảm của người cha góa bụa, giờ được làm em con Bến, nó chẳng thiệt thòi mà còn được lợi. Từ miếng ăn nó cũng được con Bến nhường nhịn san sẻ. Còn những việc vặt, tuy luôn bị con Bến sai, nhưng sai để mà sai vậy chứ con Bến chẳng thèm tị với nó. Miệng sai, tay lại tự làm.
 
Bến từng là chị của ba đứa em như trứng gà, trứng vịt. Bố mẹ chúng quần quật kéo chã suốt ngày. Ngưng tay thì người lo đi chợ, người lo vá lưới cặm cụi tu sửa đồ nghề cho buổi làm ngày mai. Con Bến tối mắt với mớ công việc không tên. Cuộc sống vất vả ấy đã rèn nó thành nếp.
 
Đứng quan sát chúng mà Chài thấy mủi lòng. Anh hiểu cả hai đứa đều đang quá khát khao tình yêu thương. Thằng Đáy đã đón nhận tình cảm của con Bến như một nhu cầu. Còn con Bến đang cố dồn hết niềm nhớ thương những đứa em ruột thịt của mình vào thằng Đáy. Anh tin rằng đấy là những tín hiệu mừng - chúng sẽ gắn bó với nhau suốt đời.
 
*
*      *
 
Năm năm trôi qua thật nhanh và thời gian đã để lại bao sự đổi thay. Cha con Chài trúng liền mấy vụ tôm cua, cuộc sống trở nên khá giả. Có nhiều tiền, Chài đầu tư vào trang trại. Hòn đảo hoang vu trở nên trù phú, thu hút sự chú ý của nhiều người. Khách ghé vào đây không chỉ để bán mua hàng hoá, mà còn vì muốn được chiêm ngưỡng vẻ đẹp ban sơ của một đôi trai gái giữa thiên nhiên.
 
Thời gian giống chiếc đũa thần gõ vào hai đứa trẻ. Thằng bé ngờ nghệch lêu nghêu vụt trở thành thàng trai cao lớn, mái tóc xoăn tự nhiên buông lọn, khuôn mặt vuông vức góc cạnh với đôi mắt sắc lẹm như mắt một loài chim biển. Những bước chân chắc nịch đặt xuống tưởng như làm lún cả những tảng san hô bên mép đảo. Và con bé lem luốc khẳng khiu vụt lột xác trở thành một thiếu nữ với dáng vóc khỏe khoắn mềm mại và làn da nâu mịn rực màu nắng gió. Đôi mắt cô gái có cái nhìn thăm thẳm như đong đầy cả một khoảng trời nước Bái Tử Long.
 
Với Chài, thời gian lại như bỏ quên anh. Anh chẳng mấy đổi thay. Khác chăng là cơ thể đanh sắt lại và vẻ mặt có phần trầm mặc. Nhìn từ bên ngoài họ giống như một gia đình bình thường. Nhưng từ bên trong, những va đập đời thường của cái gia đình ghép này đã đến lúc không còn bình thường được nữa. Bắt đầu từ thằng Đáy. Nó bỗng sinh cái tật hay nhìn trộm con Bến, rồi mặt đỏ chín đi. Mắt thì ngời lên rừng rực... Đáy hay bỏ ra bờ đá ngồi xem những gã còng biển với chiếc càng đỏ chót giương lên, vồ vập những con còng cái; hoặc ngồi lặng hàng giờ nhìn những tên cá lóc đực bặm trợn dựng đứng hàng vây lưng như phất cờ ngũ sắc, phăm phăm lao vào đánh nhau giành giật bạn tình. Mỗi lần như thế mặt anh chàng cứ chảy thượt ra.
 
 Thấy Bến ngồi chải tóc, Đáy ngây mặt nhìn. Cu cậu kiếm cớ lân la:
 
- Tóc chị đẹp thế... Bao giờ chị đi lấy chồng?
 
- Vớ vẩn. - Con Bến nguýt nó - Tao chẳng lấy ai cả...
 
Bị nuốt chửng vào ánh mắt con Bến, cu cậu lại mon men:
 
- Để em bện tóc cho chị...
 
Bến giằng mớ tóc ra khỏi tay thằng Đáy:
 
- Lớn rồi. Không mượn nữa...
 
Có bận Đáy vô tình bước vào căn buồng dành riêng cho Bến, gặp đúng lúc cô nàng đang ướm thử cặp xu chiêng lên hai bầu vú mâng mâng như hai trái oản. Đáy sững người lại mà chết lặng. Bến vội vàng vơ áo che ngực mắng té tát:
 
- Dơ thế! Đồ tồi. Đồ nhìn trộm!
 
Đáy cãi:
 
- Em nhìn trộm bao giờ. Chẳng may gặp chứ.
 
- Từ mai cấm cửa không được vào phòng tao...
 
- Em cứ vào. Chị làm gì được em.
 
Những biểu hiện ấy đều không ngoài dự cảm của Chài. Từ lâu Chài vẫn mong chờ ngày hai đứa trẻ thành đôi lứa. Nay thấy con Bến như cố tình dựng lên một hàng rào ngăn cách, Chài rất buồn. Nhiều lúc anh cứ băn khoăn: Con Bến còn chờ đợi một cái gì khác nữa?! Nỗi băn khoăn trở thành một câu hỏi cứ lởn vởn trong Chài, làm cho cuộc sống của cha con họ bề ngoài giống như mặt vịnh êm ả nhưng bên trong đang ẩn chứa những cơn lốc tố.
 
Hoàn cảnh đã tạo cho Bến một đức tính lo toan đảm đang sớm hơn lứa tuổi. Chài rất mừng thấy nó biết cần mẫn nhặt nhạnh để vun vén cho cuộc sống của mấy bố con. Nó khiến anh không khỏi bâng khuâng nhớ về cái tổ ấm ngày xưa… Cái gia đình nhỏ có người vợ trẻ đẹp như một nàng tiên cá cùng đứa con trai trên thuyền bồng bềnh giữa trời mây sóng nước. Những đêm trăng rải vàng xuống vịnh, con thuyền buông neo. Ghim thường khỏa thân đứng chờ từng gáo nước sóng sánh ánh trăng từ tay Chài dội xuống bờ vai. Làn da mịn màng lóng lánh như dát bạc. Những đường cong tròn trịa lúng liếng tung tẩy theo từng cử động... Mớ tóc huyền bất chợt sổ ra đổ xuội xuống tận khoeo. Hương tóc quyện mùi hương nhu bồ kết tỏa ngất ngây làm trái tim Chài bừng lên, phát lửa…Nhiều năm sau mùi da thịt và hương tóc của Ghim còn phảng phất theo Chài vào giấc ngủ. Rất nhiều đêm Chài gặp lại mùi hương còn thoang thoảng ấy để rồi thấy mình được bế thốc vợ vào khoang thuyền, được đổ ập lên người nàng mơn trớn vuốt ve. Để rồi cuối cùng Chài bải hoải bước ra khỏi giấc mơ đẫm hơi luyến ái...
 
Từng ngày con Bến càng phổng phao ra, rực rỡ lên. Chài tự bắt mình phải dựng lên một bức tường luân lý để trấn áp nguồn cảm hứng bất chợt tầm thường. Nhưng khi vô tình nhìn con Bến từ nhà tắm hớ hênh bước ra, Chài vẫn không khỏi sững người để rồi liên tưởng về hình ảnh lộng lẫy, trần trụi của Ghim... Những mạch ngầm hoang hoải bỗng cồn cào sôi réo. Rất nhiều đêm Chài gồng mình lên để chịu đựng. Anh úp mặt xuống giường, hết xoay ngang lại xoay ngửa. Cố quên mà không thể quên. Mùi hương tóc và mùi da thịt của Ghim ngan ngát ám ảnh trong tâm thức. 
 
Cơ bắp Chài cương lên như con cá lóc bị day trên cát(1). Chài phải vùng dậy chạy ra bờ biển nhảy vội xuống nước. Anh muốn nhờ nước lạnh dập tắt ngọn lửa đang bùng bùng đốt cháy cơ thể mình. Nước tháng ba chỉ mơn man làm mát thịt da. Nước ùa đến mơn trớn vuốt ve tấm thân căng cứng của Chài. Anh hít vào một hơi đến căng lồng ngực, rồi thả lỏng cơ thể mình, mặc cho sóng bồng bềnh nâng đẩy, chờn vờn, tung hứng. 
 
Rồi Chài lại vọt lên bờ. Anh chạy về nhà tìm cây búa ra bổ phầm phập xuống khúc gỗ sến vẫn vứt lăn lóc bên lối mòn. Bóng Chài cứ ngất nghểu, lừng lững, lồng lộn trong trăng. Từng nhát búa vung lên rồi bổ vào thớ gỗ chai quánh. Lưỡi búa bị mút lại. Chài lại nghiến răng giật lên, rồi lại giáng tiếp nhát khác. Ánh trăng nhễ nhại, loang loáng, bóng nhẫy trên tấm thân trần hằn cuộn cơ bắp của Chài. Mồ hôi, nước biển hòa quyện vào nhau nhỏ thành giọt vào đêm. Chài định tách đến mảnh củi cuối cùng. Nhưng nhát búa giơ lên đã dừng lại ngang đầu. Chài nhận ra con Bến đã đứng sau lưng anh tự lúc nào. Nó bước đến níu cánh tay anh lại sụt sùi:
 
- Bố... Bố dừng lại đi... tại sao bố phải tự hành hạ mình... Sao bố không... coi... c...on...(!)
 
Chài lặng người đi. Mình vừa nghe thấy gì? Con Bến định nói gì? Anh gạt nó ra với thái độ dứt khoát:
 
- Con về ngủ đi.
 
- Không! Bố... Bố không phải làm vậy....!
 
Con Bến buông cánh tay Chài, nó xoay lại gục vào ngực Chài khóc rưng rức, nhưng lời lẽ thì rạch ròi:
 
- Bố cứ coi con như... như... con sẽ…
 
Con Bến khó nói ra hết lời, nhưng Chài đã hiểu. Anh bị sốc mạnh trước bất ngờ này. Đây là một cách trả ơn ư? Anh hoang mang choáng váng. Không chỉ choáng váng vì những rạn nứt đổ vỡ trong lòng mình, mà cả vì mùi tóc cũng quyện hương nhu bồ kết đang ngan ngát tỏa ra ập vào khứu giác Chài. Nó là hương của quá khứ, nhưng lại đang hiển hiện ngay trước mặt Chài, đang chờ Chài đưa vòng tay ra... Chài chao đảo giữa cái ranh giới rất mong manh, chỉ khẽ nghiêng đi là Chài đã ngã về cái phía chẳng ai kết tội. Ghim ơi! Đây là sự sắp đặt của em ư? Không! Không thể thế được! Anh đã nguyện trước linh hồn em là phải sống cho con. Bức tường luân lý lại được Chài củng cố thêm cho vững chãi. Anh đưa tay đẩy mạnh con Bến ra một cách tàn nhẫn. Giọng lạnh lùng như ra lệnh:
 
- Con vào nhà ngay!
 
Rồi Chài quay ngoắt ra. Anh đi như chạy lên đồi. Anh tìm đến mộ vợ ngồi sụp xuống thì thầm: “Mình ơi! Anh biết mình vẫn luẩn quất trong cuộc sống của bố con anh. Mình có hiểu cho nỗi dằn vặt của anh đâu! Sao lại đẩy anh vào tình cảnh này? Anh chỉ mong thằng Đáy được hạnh phúc. Còn anh đã có mình. Như thế cũng là đã đủ...”.
 
Đêm ấy Chài ngồi cho đến tận sáng ngày. Lúc thì Chài lầm rầm tâm sự trước mộ Ghim như nói chuyện với một người đang sống. Lúc lại ngồi lặng im như kẻ ngồi thiền. Anh nghe rõ tiếng phập phồng trở mình của biển lẫn trong tiếng con tim mình thập thình chuyển nhịp…
 
*
*      *
 
Sau mấy ngày theo thuyền bạn đi bán cua về, Đáy không hay biết ở nhà đã có chuyện gì. Chiều ấy vừa về đến khe nước, thấy Bến đang giặt quần áo, Đáy lao đến như muốn ôm chầm lấy ngay vì nhớ. Bến gạt tay Đáy:
 
- Sao đi lâu thế! Thay quần áo bẩn ra chị giặt cho.
 
Đáy như không nghe, móc một món quà từ túi áo ra hăm hở:
 
- Chị nhắm mắt lại đi.
 
Bến hờ hững:
 
- Vòng tay chứ gì. Chị có rồi mà. Em cất để dành cho người yêu.
 
- Ứ! Vàng thiệt đấy. Em tặng chị thôi.
 
Đáy xăm xắm xán lại định cầm lấy cổ tay chị đeo vào. Nào ngờ bị Bến gắt ầm lên:
 
- Đã bảo cất đi...!
 
Đáy tâng hẩng, xịu mặt ra một lúc rồi lại tìm cách gỡ lại:
 
- Chị Bến ơi! Con nước này lắm ốc nhảy lắm. Mình đi bắt nhé!
 
Ốc nhảy là loài hải sản quý của Bái Tử Long. Nó thường xuất hiện vào mùa gió nồm. Thịt ốc nhảy vừa thơm vừa ngậy, vừa dai vừa ngọt. Nó hiếm nên chỉ dùng cho khách vào nhà hàng hạng sang. Được Bến đồng tình, Đáy ta nhảy tâng tâng chân sáo. Đáy chẳng cần giữ ý, đánh độc một mảnh quần cộc rồi nắm tay Bến. Hai chị em tung tẩy nhẩy òa vào biển. Chúng quờ tay theo ngọn sóng để vồ ốc. Hễ chộp được một con là Đáy lại reo lên thích thú rồi trườn đến vứt vào cái chậu nhựa Bến đang ôm trong lòng.
 
Hai chị em mê mải đuổi theo những con ốc nhảy quên cả đêm đã buông xuống vịnh. Đêm ấy có trăng. Chẳng biết trăng lên theo nước hay nước lên theo trăng mà khi nước vào đến gần bờ thì vầng trăng đã lửng lơ treo trước mặt. Trăng tan chảy vào từng ngọn sóng. Những con sóng mơn man da thịt Đáy. Những ngọn sóng trườn đến liếm lên người Bến. Sóng gỡ bung mớ tóc dài đen nhưng nhức của Bến trải vào nước. Đáy cũng nhảy đến quơ lại mớ tóc mà nô dỡn. Đáy tự cho rằng chỉ mớ tóc ấy là ngoại lệ, được phép đụng vào. Trăng vẫn cứ vằng vặc soi rọi vào thân hình thanh xuân của Bến. Đáy cứ đơm mắt nhìn vào rồi lại giả tảng quay đi. Nhưng cố giả lơ mà không được. Đáy đã được tận mắt thấy một lần rồi nên giờ Đáy cứ bị thôi thúc bởi khuôn ngực đầy đặn nhô cao phập phồng nâng nhịp qua làn áo phông ướt sũng... Đáy mụ mị đi. Như bị điều khiển bằng một thứ ma lực quỷ quái, Đáy nhào tới vồ lấy Bến. Đáy rúc mặt vào vồng ngực căng tròn của Bến mà vồ vập hít hà như một kẻ cuồng điên, miệng hổn hển:
 
- Chị đẹp quá!... Em thích chị... Chị đừng lấy ai. Mất chị, em sẽ buộc đá vào người nhảy xuống biển!...
 
Bị bất ngờ, Bến không kịp phản ứng. Nhưng rồi chỉ lúng túng đôi chút nó lại làm chủ được ngay. Nó quát lên:
 
- Đáy! Buông chị ra. Chị là chị của em. Không được hỗn. Em làm vậy là tội loạn luân đấy!
 
- Tội gì! - Đáy vẫn điên cuồng. - Tôi yêu Bến. Bến cũng yêu tôi đi. Tôi van Bến đấy!
 
Vùng vằng mãi rồi Bến cũng rút được đôi tay ra. Bến túm lấy tóc Đáy mà kéo. Miệng nghiêm khắc nhưng từ tốn:
 
- Nghe chị này. Buông chị ra! Em còn ít tuổi, lại đẹp trai. Nhiều đứa con gái đảo thích em. Chị sẽ...
 
Đáy gào lên:
 
- Không! Em không thích ai cả!
 
Bến đứng cắn chặt môi đến bật máu rồi nghẹn giọng nói qua nước mắt:
 
- Em chẳng hiểu gì cả! Chẳng hiểu gì cả!
 
Rồi Bến quay ngoắt người bỏ chạy, mặc Đáy đứng ngây người giữa những cơn sóng trỗi duềnh. Biển bồng bềnh chao đảo như đưa võng trong mắt Đáy. Thuỷ triều đã dâng đầy. Trăng đã xoá nhoà ranh giới giữa biển với bầu trời. Vừa hờn tủi, vừa ân hận, Đáy rũ ra rã rời. Đáy xụm xuống mặc cho những ngọn sóng ùa vào miệng mình, mặn chát...

(1) Loài cá lóc nước lợ có khả năng tự vệ bằng cách tự hít không khí vào cho căng mọng cơ thể lên.

Tác giả bài viết: NGUYỄN DUY LIỄM

Nguồn tin: www.vannghequandoi.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Giới Thiệu Về Hội

Sau khi rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường, chúng tôi luôn có chung một ước mong là có thể thành lập ra một hội những người đã từng tham gia rèn luyện ở môi trường quân ngũ để có thể thường xuyên trao đổi thông tin về cuộc sống đời thường sau khi hoàn thành xong nghĩa vụ của một người con...

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn thấy trang webs của chúng tôi như thế nào ?

Rất đẹp

Bình thường

Rất xấu

Ý kiến khác

Hỗ Trợ Trực Tuyến

1
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Mã Văn Hải
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Nguyễn Văn Lợi

Sư Đoàn 316 Anh Hùng

Sư Đoàn 316 Anh Hùng