22:12 EDT Thứ ba, 17/10/2017
Nhiệt liệt chào mừng các đồng chí và các bạn đã ghé thăm ngôi nhà chung của những cựu quân nhân Sư Đoàn 316 anh hùng của chúng tôi!

Menu

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 24


Hôm nayHôm nay : 2267

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 32635

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 7545095

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Kỷ Niệm Ngày 30/4 và 1/5

Trang nhất » Trang Văn Nghệ » Trang Văn Xuôi

Tinh thần ngày cách mạng tháng 8 và quốc khánh 2/9 bất diệt

Hình Ảnh Hoạt Động Của Chúng Tôi

Thương lắm những mùa khúc nếp

Thứ hai - 16/09/2013 19:50
Thương lắm những mùa khúc nếp

Thương lắm những mùa khúc nếp

Mùa thu đến, khi sợi nắng ấm mùa hè còn vương lại là lúc những hạt khúc rì rầm gọi nhau đội lớp đất phù sa lên, rồi he hé những cặp mắt non tơ trong khúc hoan ca về một mùa rau khúc ngọt ngào.
Trên bãi sông mịn màng có không biết bao loài cỏ cây khôn dại quần cư nhưng loài khúc lên nhanh vì hình như nó uống được nhiều sữa phù sa của bà mẹ sông Hồng vĩ đại. Dù phải chịu phận thấp dưới chân ngô đậu hay được tự do trong một khoảng đất trời riêng cây rau khúc cứ tốt tươi, xanh mỡ màng, ngọt ngào thơm hương. Suốt mùa đông cây khúc miệt mài sống, dâng trọn hương vị cho đời. Khi xuân đến hình như khúc đã kiệt cùng sinh lực, những lá khúc non trở nên xơ xác, tàn tạ. Cây khúc như người goá phụ lặng nhìn sự sinh sôi mơn mởn của những loài cây cỏ khác. Rau khúc có hai loại, khúc nếp và khúc tẻ. Cây khúc tẻ thân cứng, nhiều xơ, màu xanh thẫm mà dài dại nên nhanh già. Cây khúc nếp thân mềm, lá nhỏ hơn, màu xanh nhạt non tơ, có lớp lông phấn như nhung. Người đời yêu khúc nếp hơn nữa vì nó còn có một mùi thơm dìu dịu thật quyến rũ. Rau khúc nếp được lấy về nấu canh, làm bánh khúc, khúc tẻ người ta chỉ lấy làm rau lợn. Cùng một cái tên, cùng uống sữa dòng sông, cùng hít khí trời vậy mà chị em nhà rau khúc lại có thân phận thật khác nhau trong đời. 

Không ai biết người dân quê tôi biết lấy rau khúc nếp nấu canh, làm bánh từ khi nào. Chỉ biết rằng trước đây làng từng có hội thi làm bánh khúc. Người tham gia là những cô gái chưa chồng, nết na và có chút nhan sắc. Người thắng cuộc được thưởng một tấm lụa đào. Mâm bánh giải nhất được chọn làm lễ vật để dâng lên thành hoàng làng - đấng linh thiêng đã có công lập làng và dạy dân làm bánh khúc…

Những cuộc thi đó đã lùi xa vào trong kí ức của bà nội. Và bà kể lại những mùa khúc của bà. Bao giờ bà cũng bắt đầu hay kết thúc câu chuyện về rau khúc bằng một câu: “Đói thì ăn rau khúc, rau má, đừng ăn quấy ăn quá mà chết”. Bà đã từng được nhận tấm lụa điều lần đầu tiên tham gia hội thi bánh khúc. Năm đó bà mười lăm tuổi, cuối năm gia đình ông nội đến hỏi bà cho ông. Bà chia tay mùa khúc thiếu nữ khi bước sang tuổi mười sáu.

Những câu chuyện một thời của bà về chuyện làng chuyện nước, về bến sông quê, về những mùa rau khúc như  nước sông không bao giờ cạn. Lúc ngồi kể chuyện cho các cháu mắt bà sáng lạ thường, thứ ánh sáng nhìn như tươi vui như tiếc nuối. Những con sóng thời gian xô đẩy hơn tám mươi năm làm khuôn mặt phúc hậu của bà không biết bao nhiêu nếp gấp nhăn nheo. Lòng tôi thấy nhoi nhói khi chợt nghĩ sẽ đến một ngày không còn được cùng ngồi bên bà như thế nữa.

Mẹ tôi nổi tiếng đảm đang, khéo léo, nhất là trong việc làm bánh khúc. Mặc dù không còn những hội thi bánh khúc như trước nhưng khi làng có việc gì cần đến thứ bánh đó là mẹ lại được thể hiện tài năng. Mẹ cũng thường xuyên làm bánh cho cả nhà ăn. Để có được cái bánh khúc mà ăn cũng thật vất vả, kì công đối với mẹ và các chị. Từ sáng sớm mẹ đã phải ngâm gạo, đó là loại nếp cái hoa vàng chỉ để làm bánh và nấu rượu Tết. Các chị được mẹ sai đi hái rau. Buổi chiều, mẹ phải mượn thêm một cái cối để mẹ giã rau khúc, còn cái của nhà các chị thay nhau giã gạo, ngày trước không có máy xay bột như bây giờ.

Gạo đã qua ngâm phải được phơi lại gần khô, như thế thành bột mới trộn được với bã, nước cốt rau khúc. Công việc này tuy vất vả nhưng làm các chị thích thú. Khi những hạt gạo được giã đi giã lại dưới cánh tay mười bảy mười tám chuyển thành thứ bột mịn màng thì mẹ mới cho các chị dừng công việc. Mẹ trộn bột gạo, nước rau, bã rau. Bàn tay mẹ nhào đi nhào lại cho đến khi khối bột trắng tinh đó đã chuyển sang màu xanh nhạt và lấm tấm đều những bã rau xanh thẫm. Đỗ xanh làm nhân bánh đã được đồ kỹ tơi xốp, bùi bùi, nhầy nhậy, ngòn ngọt vì có thêm mỡ và đường. Qua đôi bàn tay khéo léo của bốn người phụ nữ là bà nội, mẹ, hai chị chẳng mấy chốc đã hiện ra trong mâm những chiếc bánh tròn vo, xinh xinh như những cái trứng. Mẹ cho những cái trứng đó vào chõ, mỗi lượt bánh được rải một lượt gạo.

Tôi là người hồi hộp nhất bởi cái tính háu ăn của trẻ con. Những lúc đó tôi không bỏ đi chơi như mọi khi mà trực quanh nồi bánh. Chưa đun được mấy chốc mà mùi thơm ngọt, dìu dịu từ nồi bánh đã bay ra. Có lần tôi thèm đến rỏ cả nước miếng, bị các chị trêu cho đến sau này. Chờ mãi rồi cũng đến lúc được cầm cái bánh nho nhỏ, lấm tấm xanh, thơm lựng đưa lên miệng. Nếu không cho vào miệng nhanh có khi nước miếng lại trào ra. Miếng bánh deo dẻo, bùi bùi, ngầy ngậy, ngòn ngọt nơi đầu lưỡi cho tôi cái cảm giác hạnh phúc, sung sướng vì được tận hưởng cái hương, cái vị của đất, của trời đã được nhào nặn qua những bàn tay thân thương…

Tôi lớn lên, ra đi như những người con khác của làng. Dòng sữa từ sông quê, hương bánh khúc và tình cảm của người thân nhiều khi thành nỗi nhức nhối trong lòng. Nhớ và đau…

Bây giờ bà nội đã thành người thiên cổ, mẹ cũng như quả chín cuối mùa, tôi vẫn mải miết với những đam mê của một con chim xa bầy muốn tìm phương trời mới. Bãi quê không còn như xưa nữa. Những bãi ngô khoai biêng biếc xanh, những thảm rau khúc nõn nà, mượt như nhung cũng không còn bởi sự xâm lăng của hàng chục chiếc lò gạch. Bến quê ngày đêm ồn ào tiếng máy gạch, tiếng công nông, tiếng ô tô chạy, chả ai còn nghe được tiếng thở của dòng sông, tiếng hát ru của những thảm rau khúc. Những chiếc ống khói cứ vênh váo đâm lên trời, tuôn ra những cột khói nằng nặng, xám cả chiều quê…

Rau khúc bị tiêu diệt hay đã chạy trốn về trời bởi nó không còn một không gian thơ mộng, thanh bình để mà sống? Nhịp đời hối hả cuốn người dân quê về với phố thị, ai còn để tâm đến thứ rau mọn mà thuỷ chung, thơm thảo một thời. Bao thứ rau quả, bánh trái Ta - Tây - Tàu ngự trị, rau khúc, bánh khúc biết phận mình lắm!

Có ai còn thấy thổn thức lòng với hương khúc năm xưa? 

Tác giả bài viết: NGUYỄN PHÚ

Nguồn tin: www.vannghequandoi.com.vn

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Giới thiệu

Giới Thiệu Về Hội

Sau khi rời quân ngũ trở về với cuộc sống đời thường, chúng tôi luôn có chung một ước mong là có thể thành lập ra một hội những người đã từng tham gia rèn luyện ở môi trường quân ngũ để có thể thường xuyên trao đổi thông tin về cuộc sống đời thường sau khi hoàn thành xong nghĩa vụ của một người con...

Đăng nhập thành viên

Thăm dò ý kiến

Bạn biết đến chúng tôi thông qua

Do bạn bè giới thiệu

Do vô tình bạn tìm thấy

Do sử dụng các công cụ tìm kiếm trên internet

Phương thức khác

Hỗ Trợ Trực Tuyến

1
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Mã Văn Hải
Liên Lạc Viên

Name: Đồng chí: Nguyễn Văn Lợi

Sư Đoàn 316 Anh Hùng

Sư Đoàn 316 Anh Hùng